-KHẲNG ĐỊNH: Đ/c Hoài Sơn Ung Ngọc Nghĩa một trong những đảng viên ĐVQDĐ thuộc thế hệ thứ nhất của Xứ Bộ Miền Nam hiện có mặt tại Mỹ Quốc.Vừa rồi vào dịp ra mắt tác phẩm “ Sống C̣n Với Dân Tộc” của Đ/c Hà Thúc Kư. Đ/c Hoài Sơn đă dơng dạc khẳng định: “ Hết thảy những ai tin tưởng vào Chủ nghĩa Dân tộc Sinh tồn và tôn thờ Đảng trưởng TRƯƠNG TỬ ANH đều là ĐỒNG CHÍ cả”. Bỡi v́ Đồng Chí có nghĩa là cùng chung một chí hướng. Chủ nghĩa Dân tộc Sinh Tồn là một chủ nghĩa chính trị, xă hội căn cứ vào nền tảng của Triết thuyết Sinh tồn một căn bản triết học vững chắc mà Đảng trưởng đă dày công suy t́m ra. Quyết đi theo một đường lối chính trị, tin tưởng vào một căn bản triết lư đó là những điều bất di bất dịch đó là cả cuộc sống của một con người. V́ vậy, với con người “ quốc gia dân tộc”, hai tiếng “Đồng Chí” nó có nghĩa cao cả vô cùng, nó là vĩnh viễn, không thể bị lay chuyển do những biến đông, ch́m nổi của chính trường. Căn cứ vào những yếu tố bất di dịch để xác định một danh từ đó là một dữ kiện rất chính đáng.

-Đ/c H.L. Đ (Bắc Cali) Qua một thời gian tham khảo, vừa rồi đă phổ biến một tài liệu nghiên cứu về Nhu Lưc của Trung Cộng. Với tài liệu này, chúng ta nh́n rơ được các hệ thống tư tưởng của các bậc hiền triết của Trung Quốc ngày trước. Suốt từ Khổng Mạnh cũng như Lăo Trang, đáng quan tâm nhất là qua đến Mao Trạch Đông tác giả đă phô bày được mọi ư nghĩ, mọi hành động, mọi cách ứng phó với thế sự của Mao Trạch Đông. Đọc qua công tŕnh nghiên cứu ấy không ai mà không thừa nhận rằng: Mao Trạch Đông quả là một loại “ ác quỷ” đă hóa kiếp thành con người. Nhưng dầu cho xoay xở, quay cuồng đến đâu đi nữa, ngày nay hậu duệ của Mao Trạch Đông vẫn phải có lực là cái chính yếu. Không có Lực th́ dẫu cho hù dọa Nhu hay Cương cũng chẳng ai nể nang ǵ…

-Đ/c Ng.H (TH. Nam Cali): - Thời vận đă đến,Cơ trời đă xoay. Được hỏi : Do đâu mà biết như vậy ? Đ/c Ng.H đă mạnh dạn trả lời: Tự cảm thấy như vậy và đă được chứng nghiệm do từ sự sinh hoạt trong chính trường hơn 30 năm nay.

-Đ/c L.V.P (Nam Cali) Sau một chuyến về thăm quê hương, đi khắp cả ba miền đất nước, trở lại Mỹ quốc đă chua chát mà thổ lộ: Đại đa số dân Việt nam nhất là ở nông thôn và cao nguyên hiện giờ rất đói khổ, cơm không đủ ăn, áo không có mà mặc, lại thêm nạn trên đe dưới búa, hàng ngũ cán bộ cộng sản thi nhau hạch sách đè nén áp bức lương dân để mà thụ hưởng. Đến nỗi trong các hồ sơ hộ tịch mà bọn cán bộ cộng sản vẫn cố lồng vào sự căm hận, thù hằn để mà phân rẽ sự đoàn kết của dân quê.  

-Nhóm ĐVQDĐ Chân Chính: Trải qua quá nhiều buổi tŕnh diễn, khoe khoan láo khoét, lố lăng và lố bịch… Nhóm ĐVQDĐ Chân Chính đă phát biểu: Giá trị và thể diện của một người hoạt đông chính trị, một chiến sĩ cách mạng hẳn không do từ bằng cấp chức tước mà có được. V́ vậy, có học tập đầy đủ, có thi cử đậu đạt th́ mới khoe bằng cấp. Có thực tập đầy đủ và được quyền tranh căi trước một ṭa thượng thẩm nào th́ mới khoe là luật sư. Có học tập đầy đủ,có văn bằng cần thiết th́ mới xưng là giáo sư. Có học đầy đủ và đă từng chữa trị bệnh nhân nghĩa là đă được quyền hành nghề y khoa th́ mới gọi là bác sĩ… Chỉ học lem nhem vài ba chữ ở Trường Y Khoa rồi cứ tự xưng là bác sĩ th́ thật là quá lố lăng. Ở địa hạt nghề nghiệp, tuy rằng luật pháp và phong tục của người Mỹ thật là chặt chẽ, khắc khe. Trái lại, với đám người Mỹ gốc Việt th́ lại quá loạn xà ngầu. Ở hang cùng ngơ hẻm nào cũng loạn cả các ông Tiến sĩ, Giáo sư, Luật sư… Riêng trong hàng ngũ đảng viên ĐVQDĐ của chúng ta hăy noi gương các bậc đàn anh mà tự kiềm chế lại. Chẳng hạn như trường hợp Đ/c Đặng Văn Sung. Thật ra đến năm 1945 là năm cuối cùng để tốt nghiệp Trường Thuốc Hà Nội. Nhưng v́ quốc sự nên Đ/c Đặng Văn Sung đă phải xả thân vào công cuộc tranh đấu, bôn ba hải ngoại, lăn lộn trên chính trường… Thế mà về sau thường gọi là Bác sĩ Đặng Văn Sung. Nên bất cứ lần tiếp xúc nào với báo chí Đ/c Đặng Văn Sung đều có mở đầu bằng câu nói: “ Tôi chỉ học Y khoa thôi, Tôi không có hành nghề bác sĩ mà sao cứ gọi tôi là Bác sĩ…” Thật là một tấm gương để cho các ông Tiến sĩ, Luật sư, Giáo sư… trong ĐVQDĐ phải nh́n kỹ. Đáng quan tâm, Đ/c Đặng Văn Sung là một nghị sĩ của VNCH và là Chủ nhiệm kiêm Chủ bút nhật báo Chính luận một nhật báo lớn nhất của VNCH, có đầy đủ điều kiện và phương tiện để khoe trương bất cứ điều ǵ chứ không phải riêng một cái nghề mọn là bác sĩ mà thôi. Đảng viên ĐVQDĐ nên noi theo gương của Đ/c Đặng Văn Sung mà tu sửa bản thân, tư cách của một đảng viên trong một chính đảng cách mạng