|
Ải NAM QUAN là của Việt-Nam
Prof Dr. Nguyễn Phúc Liên
Theo dơi những bài viết liên quan đến
những chứng cớ về Biên giới
Việt-Trung, tôi rất vui mừng và khâm phục
những đóng góp tận tụy vừa tốn công
vừa tốn của mà quư vị đă dành cho
vấn đề này. Vấn đề biên giới
đang làm cho mọi người Việt đau ḷng.
Riêng về Ải Nam Quan, có người đă
biện luận cho rằng đó là thuộc Trung
quốc. Một trong những lư chứng để nói
như vậy là dựa trên lời thuật lại
của người thứ ba như là người
đă thăm Nam Quan. Về điểm này, tôi cũng
xin đóng góp một số những ư kiến bởi
v́ chính tôi đă đến tận nơi thăm
ẢI NAM QUAN.
- Mùa nghỉ Phục Sinh năm 1995, tôi có dịp thăm
tận Ải Nam Quan. Tôi đại diện cho
một Công ty Tài chánh Hoa-kỳ, được Công
ty Kinh Doanh Nhà thuộc Sở Xây Dựng Lạng Sơn
mời về quan sát Dự án xây Nhà tại
Lạng Sơn, Đồng Đăng và Kho Hàng tại Biên
Giới Tân Thanh (Biên giới Thương mại).
Đây là Dự án có ư bán Đường và phân đạm
Urea cho Miền Nam Trung quốc. Phía bắc Đồng
Đăng, có hai Biên giới: Biên giới thương
mại là Tân Thanh và Biên giới chính trị,
ngoại giao là ải Nam Quan. Giám đốc Công ty
Kinh Doanh Nhà thuộc sở Xây Dựng Lạng Sơn
là Kỹ sư NGUYỄN VĂN DĨNH, cựu sinh
viên du học tại Cuba. Trụ sở của Công
ty là ở Số 2, đường Trần Đăng
Ninh, Thị xă Lạng Sơn. Họ liên lạc
với tôi qua trung gian của Ông NGUYỄN NGỌC LƯƠNG,
cựu Tổng Lănh sự tại Geneva, rồi Prague
và hiện nay đang làm ở Bộ Ngoại Giao,
Pḥng Lănh sự, và qua trung gian của Ông LƯ
KIẾN NAM, Tổng giám đốc Công ty CHƯƠNG
DƯƠNG, có trụ sở tại Bạch Mai Hà
nội. Ông Lư Kiến Nam là cựu sinh viên tại
Bắc Kinh, có vợ người Hoa. Sáng hôm nay,
07.03.2002, tôi vừa điện thoại về Ông Lư
Kiến Nam ở Hà Nội.
- Về Lạng Sơn với tư cách Đại
diện Tập đoàn Tài chánh, tôi làm việc
với Hội Đồng Nhân Dân Tỉnh Lạng Sơn
và Kỹ sư Nguyễn Văn Dĩnh có nhiệm
vụ dùng xe công vụ chở tôi đi quan sát vùng
Đồng Đăng và Biên giới Thương mại
Tân Thanh. Cùng đi với tôi có Ông Nguyễn
Ngọc Lương và Ong Lư Kiến Nam. Chúng tôi
đă chụp h́nh để giữ lại và để
tôi làm Báo cáo với Tập đoàn Tài chánh. Trên
đường đi Biên giới, chúng tôi
ngừng lại quan sát trước tiên là Đồng
Đăng. Tôi có vào Chùa LINH THỊ tại Đồng
Đăng. Khi viết bài, tôi đang xem những h́nh
chụp tại vùng này. Những h́nh này đă
được Ông Nguyễn Ngọc Lương
rửa tại Hà Nội và gửi cho tôi từ Bưu
Điện Hà nội ngày 03.05.95. Tôi c̣n giữ cả
phong thư có dấu đỏ Bưu Chính Việt
Nam, giá gửi là 23'000 đồng VN.
- Rời Đồng Đăng đi về hướng
Bắc, rẽ tay trái là đi Biên giới Thương
mại TÂN THANH. Biên giới này là khoảng đất
trống bằng phẳng. Phía Trung quốc có
một ngôi nhà 4 tầng do Singapore xây cất cho
Trung quốc. C̣n phía Việt Nam th́ chỉ có
một số nhà lụp xụp lợp bằng tôn
hoặc lá, hoặc che bằng vải tăng. Trên
khoảng đất trống về phía Việt-Nam,
có những xe đến từ Miền Nam, chở
hoa quả hoặc đồ biển lên bán, có
những xe viết bên hông bằng chữ Tầu,
đến từ Trung quốc để mua hàng. Tôi
c̣n giữ tất cả những h́nh ảnh này
chụp tại Biên giới, có h́nh của tôi,
của Ông Lư Kiến Nam, Ông Nguyễn Ngọc Lương,
Kỹ sư Nguyễn Văn Dĩnh. Những người
này c̣n sống. Bây giờ chỉ cần hỏi
họ xem Biên giới Thương mại này có
thuộc Việt-Nam hay không. Nếu hồi ấy Biên
giới này thuộc Trung quốc, th́ chúng tôi không
thể tới được để chụp h́nh,
v́ chúng tôi không có Visa đi Trung quốc. Nếu bây
giờ Biên giới này thuộc Trung quốc, th́
đó là những người lănh đạo Đảng
CSVN đă bán cho Tầu. Chỉ cần hỏi Nhà Nước
VN xem Biên giới TÂN THANH bây giờ thuộc nước
nào. Nếu nói bây giờ là của Tầu, th́ tôi
c̣n toàn bộ h́nh ảnh biên giới để
chứng minh năm 1995 biên giới này thuộc
Việt-Nam. Trong một tấm h́nh, tôi c̣n thấy
cả một người đang gánh hàng, đi chân
không, đầu đội mũ cối xanh. Đó là
Việt-Nam. Nếu là đời xưa th́ dễ phân
biệt v́ có câu:
Cái thúng mà thủng hai đầu
Bên ta th́ có, bên Tầu th́ không.
Đó là cái váy (jupe). Đàn bà Việt-Nam xưa măc
váy, trong khi đó đàn bà bên Tầu mặc
quần.
- Theo chương tŕnh quan sát vùng này, th́ không
đi thăm Biên giới Chính trị, Ngoại giao
Nam Quan. Nhưng tôi nhất định yêu cầu
Kỹ sư Nguyễn Văn Dĩnh chở tôi và
cả phái đoàn đi thăm Ải Nam Quan. Tôi nói
rằng từ bé học Địa lư và Sử
Việt Nam, tôi đều học rằng nước
ta dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Tôi
nhất định phải thăm cho bằng
được cái cửa Ải này. Từ Đồng
Đăng lên, rẽ tay phải là đi Ảii Nam
Quan. Phái đoàn chúng tôi đă đến tận
Ải Nam Quan, có đồn canh của Việt-Nam
đàng hoàng. Tôi đă chụp h́nh chính cửa
Ải Nam Quan này. Nếu Ải Nam Quan thuộc
về Trung quốc, tại sao lại có lính
Việt-Nam canh giữ. Tất nhiên nếu cửa
Ải Nam Quan thuộc Trung quốc, th́ không bao
giờ tôi đến được và chụp h́nh
v́ tôi không có Visa vào đất Trung quốc. Bây
giờ chỉ cần hỏi Nhà Nước xem cái
cửa Ải Nam Quan ấy mà tôi đă thăm và
chụp h́nh c̣n thuộc Việt-Nam nữa hay không.
Nếu Nhà Nước nói rằng nó thuộc
về Tầu, th́ có nghĩa là Nhà Nước
mới bán nó cho Trung quốc. Tôi đă chụp h́nh
nhà canh của Ải, có h́nh của tôi. Đàng trước
là đường xe chạy để giao thương
giữa hai bên. Năm 1995, cửa Ải này đă
được đổi tên là Hữu Nghị Quan.
Tôi đă nói với Phái đoàn, trong đó có Ông
Nguyễn Ngọc Lương, rằng tôi phản
đối việc đổi tên Lịch sử này.
Không có Hữu nghị Hữu ngoét ǵ cả.
Ải Nam Quan là tên Lich sử. Tôi đă đứng
và chụp h́nh ở Ải Nam Quan, nếu bây
giờ nói là của Tầu, th́ đúng là Nhà Nước
mới bán cái Ải lịch sử này mà thôi.
- Tôi c̣n một chứng cớ bằng Bản đồ
nữa. Trung tá Hải quân BÙI ĐỨC TRỌNG,
đi họp về Luật biển với Bộ trưởng
Ngoại giao VƯƠNG VĂN BẮC. Năm 1975,
bị kẹt bên này và xin tị nạn tại
Geneva. Trung tá trở thành bạn thân với tôi và
cho tôi một cái Bản đồ H́nh thể và Đường
Sá do Sở Địa Dư Quốc Gia năm 1956,
dựa theo tài liệu Địa dư trước
1954. Trên Bản đồ, tôi thấy rơ cái tên
ẢI NAM QUAN nằm ở Biên giới Việt-Nam.
Chữ ẢI là chữ Việt-Nam chứ không
phải là phiên âm từ chữ Tầu. Về phía
Trung quốc, nếu in bằng mẫu tự la-tinh,
th́ tên những địa danh là phiên âm ra. Chữ
Ải không phải là phiên âm. Địa danh của
Biên giới ấy gọi là ẢI Nam Quan, nghĩa
là chữ Việt Nam chứ không phải phiên âm.
Như vậy Bản đồ theo tài liệu trước
1954, có địa danh biên giới ẢI Nam Quan
thuộc Việt-Nam.
- Có người muốn nói rằng Nam Quan thuộc
Tầu, chỉ có miền đất phía nam của
Nam Quan là của ta. Nói như vậy có nghĩa là
khoảng đất phía Bắc Đồng Đăng không
có Việt-Nam canh gác hay sao. Việt-Nam chỉ có
đồn canh ở Đồng Đăng, nghĩa là
ngồi ở cuối miếng đất để
canh gác cho miếng đất mầu mỡ ở phía
trên hướng về Tầu. Nghĩa là phía đầu
miếng đất về phía Tầu không có
Việt-Nam canh giữ. Biên pḥng có nghĩa là canh
chừng đất đai ngay ở đầu
miếng đất để ngăn chặn phía
ngoài xâm nhập. Theo lời quả quyết của
Vị nào đó, th́ việc Biên pḥng của
Việt-Nam là ngồi ở cuối miếng đất
tại Đồng Đăng để coi chùng miếng
đất phía trên ḿnh liền với Nam Quan. Biên
pḥng như vậy th́ làm sao bảo đảm
được an toàn cho miếng đất này. Nói
như vậy, có nghĩa là miếng đất này
bỏ ngỏ cho Trung quốc mà thôi. Nếu Ải
Nam Quan, có mục đích canh chừng miếng đất
này, mà thuộc về Tầu, th́ miếng đất
coi như bỏ ngỏ. Phải có đồn canh
ở đầu miếng đất, nếu không
phải là Ải Nam Quan, th́ đồn canh ấy tên
là ǵ? Bây giờ cái đồn canh ấy thuộc
về ai?
- Lư do cuối cùng tại sao Nhà Nước cứ
ấm ớ hội tề như bị bệnh á
khẩu, không giám nói thẳng ra cho Dân. Nhà Nước,
nếu đàng hoàng, phải cắt nghĩa minh
bạch cho Dân chúng về vấn đế quan
trọng này. Dân chúng phải cực nhọc, t́m
kiếm Bản đồ, Hiệp Ước để
t́m hiểu sự thật, trong khi ấy, cái sự
thật về Biên giới Nhà Nước đang
giữ và lại bị Nhà Nước dấu
lẹm đi, hoặc nói ḷng ṿng. Chúng ta, Dân
một nước, phải có quyền đ̣i
hỏi Nhà Nước cắt nghĩa rành mạch
về việc trọng đại này. Chúng ta hăy
đồng thanh yêu cầu Nhà Nước:
- Phải công bố hai bản Hiệp Định
về Biên giới cho Dân biết;
- Phải công bố Bản đồ, cột
mốc kèm theo hai Hiệp Định Nếu Nhà Nước
thành thực, th́ có ǵ mà sợ sệt, lén lút.
Đây là nhiệm vụ của Nhà Nước
phải công bố cho Dân biết. C̣n nếu
cứ ấm ớ, ḷng ṿng, lẩn trốn trách
nhiệm, th́ đó là chứng cớ việc làm
gian giảo, bán đất đai của Tổ tiên
cho giặc Tầu.
Chúng ta hăy lên tiếng đ̣i hỏi Nhà Nước
phăi làm việc này để Dân đỡ mệt công
đi t́m hiểu, căi vă nhau. Nhà Nước hăy công
bố mọi tài liệu ra cho rơ rệt. Dân có
quyền đ̣i hỏi và quyết tâm đ̣i hỏi
chuyện chính đáng này. Nếu đă làm bậy,
đă phản bội Tổ Tiên, th́ yêu cầu Nhà Nước
cút đi cho khuất mắt để Dân nhờ. Xin
đừng chàng chớ, ú ớ giả câm giả
điếc, cứ chai mặt ngồi ĺ đấy mà
lợi dụng. Thái độ này của Nhà Nước
hèn mạt và đê tiện lắm.
Prof Dr. Nguyễn Phúc Liên
Trân trọng/ Best Regards/ Mes sentiments les meilleurs
| |