Cái giá của "đồng thuận"
Giáo Sư Trần Minh Xuân
Bác sĩ Trần Đại-Sỹ, cộng tác với Liên
hiệp các viện bào chế châu Âu (CEP) và Ủy ban trao
đổi y học Pháp-Hoa (CMFC), trong lần về Việt
Nam gần đây có thuê xe đi Lạng sơn, khi tới
trạm biên giới mới, xin sang lănh thổ Trung quốc
để thăm Nam quan cũ th́ bị Công an Việt
cộng từ chối với lư do ông có visa ra vào cửa
khẩu Tân sơn nhất, Nội bài th́ ông phải
rời Việt Nam bằng hai cửa khẩu đó chớ
không có quyền rời Việt Nam bằng cửa Hữu
nghị. Ông xin chụp h́nh cửa khẩu mới họ cũng
không cho. Ông đành trở về, và rời Việt Nam
bằng phi trường Tân sơn nhất, đi Quảng
châu, rồi từ Quảng châu đi Nam ninh, để
từ Nam ninh thuê xe tới Bằng tường, là đất
Trung quốc đối diện với Nam quan. Tại đây
ông đă đứng khóc như trẻ con. Sau đó, ông
kiếm một cơ sở mai táng, nơi phụ trách
việc xây mộ và làm mộ chí, mướn họ
khắc trên một miếng đá bóng nhân tạo (granite)
bài thơ bằng chữ Hán 16 câu, ghi ngày 6 tháng 9 năm
2001, gắn vào một vách núi ngay cạnh đường,
trên độ cao khoảng 2-3m, trong đó có 4 câu đầu:
1. Thử địa
cựu Nam quan,
2. Biên địa ngă cố hương.
3. Kim thuộc Trung quốc thổ,
4. Khấp, khốc, kư đoạn trường.
được tác giả tạm dịch
1. (Đất này xưa gọi Nam quan,)
2. (Vốn là biên địa cố hương của ḿnh.)
3. (Hiện nay là đất Trung nguyên,)
4. (Khóc chảy máu mắt, đoạn trường ai hay?)
Đến đầu năm 2002, thi sĩ Bùi Minh Quốc
đă đến vùng biên giới Việt Nam và Trung
cộng để chụp h́nh và đi nhiều nơi
với mục đích sưu tầm tài liệu về
Hiệp định Biên giới trên bộ do Đảng
Cộng sản Việt Nam kư với Trung cộng hồi
cuối năm 1999. Khi trở về ông bị bắt
tại nhà ga xe lửa gần Hà Nội cùng với 300 tài
liệu phim ảnh bị tịch thu. Theo tin của Tổ
chức Kư giả không Biên giới (Reporters Sans Frontiers - RSF)
th́ ông bị công an Hà Nội thẩm vấn liên tục 3
ngày trước khi bị áp tải về quản chế
tại Đà Lạt, mỗi ngày hai lần phải đến
tŕnh diện công an để bị thẩm vấn. Tin cũng
cho biết thêm là trước đó ông đă gặp
một số nhơn vật tranh đấu cho tự do và
nhơn quyền Việt Nam hiện cư ngụ tại Hà
Nội.
Măi đến ngày 24-1-2002, Phan Thúy Thanh, phát ngôn viên
Bộ Ngoại giao Việt cộng, trong một cuộc
họp báo thường lệ, mới thú nhận với các
kư giả rằng ông Quốc bị quản chế do
một lịnh kư ngày 14-1-2002 v́ "vi phạm luật
lệ Việt Nam" nhưng không nói rơ đó là luật
nào. Điều cần lưu ư là khi lên tiếng Phan Thúy
Thanh đă nói: "Tố cáo ông Bùi Minh Quốc bị
quản chế v́ Việt Nam đă nhượng đất
cho Trung cộng qua bản Hiệp định Biên giới là
hoàn toàn sai." Trong dịp nầy Bà Thanh đă vất
vả tránh né các câu hỏi được nêu ra về các
nhà tranh đấu trong nước, trong đó có tướng
Trần Độ đă gởi thư cho các lănh tụ hàng
đầu Việt cộng chỉ trích bản Hiệp
định đă được kư không công bằng. Bà
Thanh cho rằng nó được soạn thảo "dựa
trên căn bản b́nh đẳng và lưỡng lợi, cùng
sống chung trong ḥa b́nh và theo đúng các luật lệ
quốc tế."
Theo thông lệ, những lời phát biểu của Bà Thanh
được người nghe hiểu ngược lại,
chuyện Bà Thanh nói sai, thực tế là đúng; b́nh
đẳng là không công b́nh; lưỡng lợi là có
một bên được lợi và một bên bị
thiệt tḥi; sống chung ḥa b́nh là có người áp
chế và kẻ bị áp chế; và theo đúng luật
lệ quốc tế là vi phạm các luật lệ
quốc tế.
Phân tách từng điểm một trong các lời nói
của Bà Thanh mọi người hẳn rơ:
Ứng dụng vào trường hợp VC chuyển nhượng phần đất biên giới cho Trung Cộng, ta không thấy có một điều nào được thỏa măn.
- a) Trao đổi để t́m kiếm sự ủng hộ để ngồi lỳ trên chính quyền là một vấn đề chính trị, không phải là một vật được trao cho bên đối ước. Nếu xẩy ra như vậy, th́ Đảng CSVN đă chuyển nhượng vô thường đất đai cho Trung cộng.
- b) Đảng CSVN không là người sở hữu chủ đất Việt nam. Đất ấy thuộc quyền sở hữu của toàn dân. Hiến Pháp VC 1992 có nói rằng đất đai thuộc về toàn thể dân chúng. Đảng (CS) chỉ lănh đạo nhà nuớc, không làm chủ đất đai. Không ai có thể chuyển cho một đệ tam nhân cái ǵ mà chính ḿnh không có.
Ngoài ra, Đảng CSVN chỉ là một nhóm người,
tự nhận rằng có hơn 2 triệu đảng viên,
sử dụng các biện pháp khủng bố để
đàn áp mọi tiếng nói của dân chúng, nhờ đó
nắm giữ quyền hành. Chúng không được
bầu để đại diện 80 triệu dân Việt.
Việc chuyển nhượng này là công việc riêng
giữa hai đảng cộng sản, không có liên hệ ǵ
đến nhân dân Việt nam. Do vậy, việc chuyển
nhượng ấy là vô hiệu, và các lănh đạo Đảng
CSVN phải chịu trách nhiệm h́nh sự về hành vi này."
Kể từ ngày Phan Thúy Thanh được bổ
nhiệm làm phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt
cộng và xuất hiện trong các cuộc họp báo
quốc tế th́ người theo dơi t́nh h́nh Việt Nam
thường căn cứ vào thái độ, cử chỉ,
gương mặt và lới phát biểu của Thanh để
đánh giá từng nguồn tin ghi nhận được.
Các phóng viên tham dự các cuộc họp báo của Thanh
thường cho rằng nếu Thanh cau mày trước
một câu hỏi hóc búa th́ điều nầy có nghĩa
là độ chánh xác đă hơn 50%; nếu Thanh phản
ứng gay gắt th́ nguồn tin được xác
quyết là hơn 90%; nếu Thanh nói không hoặc sai
rồi tránh né câu trả lời thẳng vào nội
vụ th́ nó có nghĩa trái ngược lại, tức là
có hoặc đúng 100%, khỏi cần hỏi thêm nữa.
Từ đó, trong vụ án Biên giới và Lănh hải
Việt-Hoa Việt cộng đă dâng hiến một
phần lănh thổ và một phần lănh hải cho Trung
cộng là chuyện có thật và người Việt
Quốc gia phải chống lại bằng mọi giá
từ bây giờ cho đến khi Việt cộng bị hoàn
toàn chuyển hóa từ độc đảng độc tài
sang tự do dân chủ và sau đọ Tôi quan niệm,
trong nội vụ, im lặng, không lên tiếng chống
đối chẳng những là đồng lơa với
tội phạm mà hơn nữa c̣n là tội phạm.
Tôi đồng ư với Giáo sư Hà Mai Phương là tuy
chúng ta không có bản Hiệp định về biên
giới được kư kết giữa Việt cộng và
Trung cộng [v́ chúng giấu quá kỷ, kỷ đến
nổi Trung ương Đảng và các Dân biểu Quốc
hội cũng không biết], khiến chúng ta có thể
bị Việt cộng tung ra vài chi tiết thất
thiệt để lừa chúng ta đi xa ra ngoài các chi
tiết chống đối, hay rơi vào một vài
cạm bẫy nào đó, để từ đó đánh ngược
lại chúng ta; nhưng qua những dữ kiện cụ
thể, cũng như qua những lời tuyên bố chính
từ cửa miệng và những bài viết trên giấy
của chúng, đặc biệt là qua những cột móc
biên giới mới được cắm trong một
buổi lễ long trọng có quay phim, chụp h́nh, và qua
hai nhơn vật trong cấp lănh đạo hàng đầu
Đảng và Bộ Ngoại giao Việt cộng là Vũ
Khoan và Lê Công Phụng, chúng ta nhận thấy việc
mất đất mất nước là chuyện có
thật và chúng ta phải lên tiếng chống đối.
Chúng ta phải ngay tức khắc phải hành động
chống đối bằng mọi giá, không thể đợi
có bản Hiệp định trong tay rồi mới
chống, v́ đợi có trong khi chúng cố t́nh giấu
giếm th́ đến bao giờ mới có được.
Khi nào có nguyên văn bản Hiệp định chúng ta
sẽ căn cứ vào đó mà làm sáng tỏ thêm các
luận cứ chống đối của chúng ta và hoàn thành
viên măn công tác bảo vệ sự vẹn toàn của lănh
thổ và lănh hải quốc gia.
Với sự dè dặt cần thiết và sự thường
xuyên cảnh giác những tṛ lừa mị của Việt
cộng, cuộc Hội luận của người
Việt Quốc Gia vùng Vịnh chống các Hiệp định
về Biên giới và Lănh hải Việt-Hoa nêu trên đă
được tổ chức đồng nhịp với
nhiều cuội Hội thảo và Biểu t́nh ở
nhiều nơi khác. Trong cuộc Hội luận nầy,
Luật sư Nguyễn Hữu Thống đă khẳng
quyết: "Sự phản kháng này là để nói thay
cho đồng bào trong nước không c̣n quyền
được nói, đồng thời phủ nhận
những hiệp ước bất công và bất nhân mà cũng
là để giành cho các chính phủ dân cử tương
lai quyền phủ nhận và tiêu hủy các hiệp ước
nhượng đất bán nước nói trên.
Cho tới nay, chuyện chống đối các Hiệp
định về Biên giới và Lănh hải Việt-Hoa
đă là chuyện chẳng những đồng thuận và
đồng nhịp tiến hành giữa quốc nội và
hải ngoại mà c̣n đồng thuận và đồng
nhịp giữa người Việt Quốc gia và một
số không nhỏ người Việt Cộng sản
phản tỉnh sẵn sàng đương đầu
với các đồng chí "măi quốc cầu vinh"
của họ đang rung sợ ngồi ở Bắc Bộ
Phụ Điển h́nh mới nhứt là Ông Hoàng Minh Chính,
nguyên là Viện trưởng Viện triết Mác-LêNin (một
cơ quan quan trọng của Trung ương Đảng CSVN),
một người cùng với cựu tướng Trần
Độ, ông Phạm Quế Dương... đang đấu
tranh đ̣i tự do dân chủ cho Việt Nam, đă
bật khóc nức nở khi lên tiếng tố cáo việc
CSVN cắt đất, cắt biển dâng cho Trung Cộng,
trên đài Little Sài G̣n Radio, lúc 12 giờ 20 phút ngày
31-01-2002, trong cuộc phỏng vấn do biên tập viên Đinh
Quang Anh Thái thực hiện.
Ông Chính xác nhận tại Việt Nam có 20 người
đấu tranh cho tự do dân chủ đă gởi thư
phản đối việc lănh đạo CSVN đă
cắt đất, cắt biển dâng cho Trung Cộng. Trong
đó ngoài Bắc 14 vị như cựu Trung tướng
Trần Độ, ông Phạm quế Dương, ông Hoàng
minh Chính... Tại miền Nam có 6 vị, trong đó có
một vị nguyên là Phó Bí thư Xứ ủy Miền
Nam, một vị là Thiếu tướng, các vị c̣n
lại là các lăo thành cách mạng... Và theo ông Chính,
thiểu số lănh đạo hàng đầu Đảng và
Nhà nước Việt cộng không dám công khai tất
cả các số liệu v́ họ thấy tội lỗi
của họ quá nặng nề và quá xấu xa, quá đê
tiện và hành động đó hoàn toàn phản bội
tổ quốc, phản bội tổ tông, phản bội
nhân dân, phản bội tất cả lịch sử
của dân tộc đă giữ vững được
độc lập và toàn vẹn lănh thổ suốt 4000 năm
lịch sử.
Từ sự đồng thuận của người
Việt Quốc gia và người Việt Cộng sản
phản tỉnh; từ sự đồng thuận giữa
quốc nội và hải ngoại chống các Hiệp
định Biên giới và Lănh hải Việt-Hoa; từ
những kết quả ngoạn mục ban đầu;
từ những cuộc Hội luận và Biểu t́nh đă
thực hiện, đang chuẩn bị, và sẽ được
tổ chức trong thời gian tới đây tại
từng địa phương, trên khắp thế
giới, như San Jose, Sacramento, Canada, Nhựt Bổn, Pháp,
Đức, Ḥa Lan, Úc Đại Lợi v..v.. với sự góp
mặt và yểm trợ của nhiều chánh khách quốc
tế, người theo dơi t́nh h́nh Việt Nam không thể
không nghĩ tới việc những người trách
nhiệm trong cấp lănh đạo hàng đầu Việt
cộng sẽ bị thay thế, khởi đầu cho
việc từng bước chuyển hóa guồng máy Nhà nước
cai trị Việt Nam, để từ đó đi tới
việc hủy bỏ các Hiệp định Biên giới và
Lănh hải đang bị coi là vô hiệu trên căn
bản pháp lư; nó chắc chắn sẽ được thành
tựu viên măn như việc UNESCO dự định vinh
danh Hồ Chí Minh đă bị vô hiệu mấy năm trước
đây cũng nhờ sự đồng thuận chống
đối của người Việt Quốc gia trên toàn
thế giới tự do.
Giáo Sư Trần Minh Xuân