Công đoàn Độc Lập Việt Nam

Đỗ Thái Nhiên


Ngày 20 tháng 10 năm 2006, sự ra đời của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam (CĐ ĐLVN) được công bố từ Hà Nội. Ban đại diện lâm thời của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam gồm ba vị: ông Nguyễn Khắc Toàn, Trần Thiên Ân, Lê Trí Tuệ.(1)

Các ngày 28, 29 và 30 tháng 10 năm 2006 tại một pḥng họp ở quốc hội Ba Lan. hội nghị “Quyền Lao Động tại Việt Nam” đă được nhóm họp. Hội nghị quy tụ người Việt từ 16 quốc gia trên thế giới, tham dự phiên họp c̣n có: chủ tịch Hiệp Hội Đối Lập Kazakhstan, lănh sự Cộng Ḥa Chechnya, đại diện toàn quốc Công Đoàn Đoàn Kết, chủ tịch Hiệp Hội Tự Do Ngôn Luận Ba Lan, trưởng Nội Các Chính Trị Bộ Kinh Tế Ba Lan. Mặt khác, cần nhấn mạnh thêm: Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, một tổ chức chủ chốt trong biến cố lật đổ chế độ Cộng Sản Ba Lan trước đây, hiện nay là đồng minh đáng tin cậy hàng đầu của công nhân Việt Nam, của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam.

Ngày 30 tháng 10 năm 2006, phát biểu trước Quốc Hội CHXHCN Việt Nam, bà Cù Thị Hậu, Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam đă khẩn cấp lên tiếng báo động bằng cách kêu gọi CSViệt Nam hăy nỗ lực tranh thủ sự ủng hộ của giai cấp công nhân nếu không giới công nhân sẽ đi theo Công Đoàn Độc Lập Việt Nam và chúng ta (tức CSViệt Nam) sẽ bị “tuột tay” (nguyên văn chữ dùng của Cù Thị Hậu).

Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đă ra đời trong hoàn cảnh nào? Tại sao ngay sau khi chào đời, CĐĐLVN đă làm cho dư luận của CS độc tài cũng như của tự do dân chủ; của quốc gia cũng như của quốc tế trở nên sôi nổi hẳn lên? Chúng ta hăy đi t́m giải đáp cho câu hỏi vừa nêu bằng cách nh́n ngược về hệ thống công đoàn của CSViệt Nam.

Trước khi đầu hàng kinh tế thị trường, tại Việt Nam guồng máy sản xuất chỉ có xí nghiệp quốc doanh và công nhân làm việc cho quốc doanh. Nhằm bảo vệ hệ thống xí nghiệp quốc doanh, CSVN xây dựng tại mỗi xí nghiệp bốn tổ chức căn bản, Công Sản gọi là bộ tứ. Bộ tứ gồm có: thứ nhất là chi bộ đảng, thứ hai là ban giám đốc xí nghiệp (gồm toàn đảng viên), thứ ba là công đoàn, thứ tư là đoàn thanh niên nam nữ CS. Công đoàn và đoàn thanh niên CS là tổ chức vệ tinh của đảng. Tŕnh bày như vậy để chúng ta thấy rằng công đoàn của CS chỉ có thể tồn tại trong môi trường bộ tứ. Không có bộ tứ, công đoàn CS chẳng khác nào con cá nằm trên băi cát nóng.

Sau hơn 20 năm sinh sống trong kinh tế thị trường, hệ thống xí nghiệp quốc doanh ngày càng tàn tạ, nhường chỗ cho xí nghiệp của kinh tế thị trường. Đối diện với biển rộng của kinh tế thị trường, CSVN hoàn toàn không có khả năng “cài đặt” bộ tứ trong mỗi xí nghiệp tư bản. Từ đó công đoàn CS chỉ là những cái xác không hồn, công đoàn CS đă hóa vôi. Tuy vậy, CSVN vẫn nhắc đến hai chữ “Công Đoàn” vừa để giữ thể diện vừa để hù dọa công nhân.

Công đoàn đă hóa vôi, CSVN hoàn toàn bó tay trong việc làm cho công đoàn tái sinh. Thế nhưng Hà Nội không từ bỏ tham vọng thống trị giới công nhân. V́ vậy chế độ CS t́m cách khống chế công nhân bằng pháp luật. Đó là lư do khiến cho luật lao động 2002 được ban hành. Luật 2002 không hề định nghĩa thế nào là đ́nh công. Đặc biệt điều 170, 171 và các điều kế tiếp của luật 2002 đ̣i hỏi công nhân muốn đ́nh công phải trải qua thủ tục ḥa giải 17 ngày. Nếu ḥa giải bất thành, công nhân phải được một nửa số công nhân đồng nghiệp kư tên xin đ́nh công, cộng với ba nhân viên ban chấp hành công đoàn đồng ư chuyển đơn đ́nh công đến các cơ quan liên hệ. Có như vậy, cuộc đ́nh công mới hợp pháp theo luật CS. Như trên đă tŕnh bày, “công đoàn đă hóa vôi” làm ǵ có sự việc ban chấp hành công đoàn giúp công nhân đ́nh công. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, luật lao động 2002 của CSVN là luật có chủ ư gián tiếp nhưng dứt khoát và cứng rắn ngăn cấm công nhân đ́nh công.

Công đoàn CS hóa vôi. Luật pháp CS ngăn cấm đ́nh công. Đó là hai gọng kềm ôm lấy cái cổ gầy yếu của công nhân. Thế nhưng đời sống vẫn ầm ĩ chuyển động. Chuyển động như thế nào? Ngày 17 tháng 03 năm 2006, báo Lao Động thuật lại tờ tŕnh của bà Nguyễn Thị Hằng, Bộ Trưởng Bộ Lao Động gửi Quốc Hội CS. Tŕnh rằng: “Hầu hết các cuộc đ́nh công đều xuất phát từ việc người xử dụng lao động (chủ nhân) vi phạm luật pháp dẫn đến hậu quả là 90% các cuộc đ́nh công do người lao động tự phát”. Đ́nh công tự phát có nghĩa là đ́nh công bất hợp pháp theo luật lao động của CS. Làm thế nào cứu giới công nhân Việt Nam thoát khỏi hai gọng kềm công đoàn hóa vôi và luật cấm đ́nh công? Đời sống lầm than nhưng bất khuất của công nhân Việt Nam đă dơng dạc trả lời câu hỏi vừa nêu bằng sự ra đời anh dũng của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam. Nói tới đời sống không thể không nói tới mối liên hệ chặt chẽ giữa đời sống và luật pháp. Mối liên hệ này có hai h́nh thái:

o H́nh thái thứ nhất: luật qui định và điều động đời sống. Luật xử dụng “free way” tại Hoa Kỳ là trường hợp điển h́nh giúp người dân hiểu được bằng cách nào luật pháp đă qui định và điều động đời sống.

o H́nh thái thứ hai: luật chạy theo và nh́n nhận đời sống. Trước khi có luật pháp loài người đă tự động thành lập gia đ́nh, sinh con đẻ cái. Luật xác nhận giá trị pháp lư của gia đ́nh là luật chạy theo đời sống. Luật không chạy theo đời sống, nhà làm luật sẽ bị lịch sử đào thải.

Luật lao động 2002 của CSVN là luật từ chối chạy theo đời sống. Đời sống ở đây là tiếng gào thét đ̣i hỏi quyền tự do sinh hoạt nghiệp đoàn của giới công nhân. Đời sống ở đây là sự ra đời đầy tính thách đố của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam. Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đang phục vụ hướng sống của công nhân, của người dân. Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đang buộc CSVN phải nh́n nhận quyền tự do công đoàn giống như xưa kia luật pháp đă phải chạy theo và nh́n nhận định chế gia đ́nh. Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đang ở vào vị thế không thể không thắng. Mọi loại luật pháp chống lại quyền đ́nh công, quyền tự do sinh hoạt nghiệp đoàn phải bị loại bỏ. Nếu không, nhà cầm quyền sẽ bị lật đổ. Đó là cốt lơi chính trị nằm bên trong sinh hoạt công đoàn. Đó làlư do giải thích tại sao Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan xưa kia đă đi từ quyền đ́nh công tới quyền lật đổ chế độ CS Ba Lan.

Xin đừng hỏi nhau: trong hoạt động công đoàn có màu sắc chính trị hay không, mà hăy cùng nhau xác định con đường nào là con đường ngắn nhất đưa dẫn Công Đoàn Độc Lập Việt Nam tiến tới thành công? Hăy mạnh dạn và dứt khoát nắm tay nhau bước vào con đường ngắn nhất kia. Đó là con đường đ̣i hỏi quyền tự do nghiệp đoàn, con đường đấu tranh cho công lư, con đường phục vụ lịch sử vậy.