TIỄN BÍNH TUẤT, ĐÓN ĐINH HỢI
Ls. Hoàng Duy Hùng
Năm Bính Tuất (2006) có nhiều sự kiện, tuy không đặc sắc, nhưng đủ để có tầm ảnh hưởng lâu dài trên tất cả các quốc gia.
Trên b́nh diện quóác tế có 5 sự kiện đáng quan tâm như sau:
Sự kiện thứ nhất đó là việc bầu cử lại chức Tổng Thư Kư và 5 thành viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Tranh cử vào chức Tổng Thư Kư có 7 ứng cử viên nhưng cuối cùng Bộ Trưởng Ngoại Giao của Nam Hàn là ông Ban Ki-moon được bầu vào chức vụ này thay cho ông Koffi Annan. Nhiệm kỳ của Tổng Thư Kư là 5 năm. Ông Koffi Annan, nước Ghana, được bâàu làm Tổng Thư Kư 2 nhiệm kỳ từ ngày 1/1/1997. Ở nhiệm kỳ 2, ông Koffi Annan làm mất ḷng Hoa Kỳ khá nhiều. Ông Ban Ki-moon (62 tuổi) được Hoa Kỳ hậu thuẫn, ngoài tiếng mẹ đẻ ra ông c̣n nói thông thạo Anh và Pháp ngữ.
Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc gồm 15 thành viên, 5 thành viên thường trực gồm có Hoa Kỳ, Trung Cộng, Anh, Pháp, và Nga. Sau Đệ Nhị Thế Chiến, Phe Đồng Minh thắng trận nên họ đă ban ân huệ cho 5 cường quốc này làm những thành viên thường trực và vĩnh viễn trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc mà không phải trải qua bầu bán ǵ cả. 10 thành viên c̣n lại được trải đều cho các khu vực trên thế giới với nhiệm kỳ 2 năm, mỗi năm bầu lại 5 thành viên. Năm 2006, 5 quốc gia Japan, Argentina, Denmark, Greece, và Tanzania hết hạn trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, cần phải bầu lại 5 thành viên mới. Congo, Qatar, Ghana, Peru, và Slovakia c̣n thêm 1 năm. Giữa tháng 10, 2006, cuộc bầu cử cho các thành viên mới trong Hội Đ̣àng Bảo An Liên Hiệp Quốc được diễn ra, các quốc gia Indonesia, Italy, South Africa, and Belgium đă dễ dàng thắng cử, riêng cuộc chạy đua giữa Venezuela và Guatamela đă diễn ra cách gay cấn và phức tạp.
Trong thập niên qua, Tổng Thống Hugo Chavez của Venezuela chủ xướng cao trào chống Mỹ. Nhiều người và nhiều quốc gia coi ông ta như thần tượng. Tuy nhiên, Hoa Kỳ, nhất là Tổng Thống Bush, coi Hugo Chavez như một cái gai trong mắt. Hugo Chavez mặc kệ, phiên họp của Liên Hiệp Quốc tại New York, ông Chavez gọi Tổng Thống Bush là “ác quỷ.” V́ thế, đương nhiên Hoa Kỳ chống không muốn cho Venezuela trở thành một thành viên trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Hoa Kỳ ủng hộ Guatamela. Ông Chavez đi vận động khắp nơi trên thế giới, ông được Trung Cộng và nhiều nước Ả Rập ủng hộ. Lúc đầu ai cũng tưởng rằng Venezuela đă nắm chắc cái ghế này trong tay, nhưng khi bỏ phiếu, Guatamela đă hơn phiếu của Venezuela một cách khít khao. Để được bầu vào trong Hội Đồng Bảo An th́ phải được 2/3 tổng số phiếu. Ṿng đầu và qua 5 ṿng bầu cử khác, Guatamela chỉ hơn Venezuela 45 phiếu. Ông Hugo Chavez thấy không thể thắng được ghế này, ông t́nh nguyện rút lui. Khi Venezuela rút lui, Panama nạp đơn xin làm ứng cử viên, và Panama được 164 trên 192 phiếu, thắng Guatamela cách vẻ vang. Hoa Kỳ, Trung Cộng và Venezuela đều bẻ mặt trong cuộc chạy đua này, và việc Panama thắng cử cho thấy thế giới mong muốn có một thế lực khác để cân bằng quyền lực của Hoa Kỳ và Trung Cộng.
Ông Ban Ki-moon và các thành viên mới trong Hội Đồng Bảo An chính thức đảm nhiệm chức vụ vào ngày 1/1/2007.
Sự kiện thứ hai là t́nh h́nh ở Iraq. Chiến sự ở Iraq vẫn là những bản tin hàng đầu chiếm lĩnh các trang báo. Một Giải Pháp Cho Iraq được đệ nộp lên Tổng Thống Bush, nhưng cuối cùng giải pháp đó chỉ là đầu voi đuôi chuột v́ các chuyên viên về Iraq phản đối ầm ĩ. Theo giải pháp này, Hoa Kỳ sẽ giao quyền lại cho người Iraq (decentralizing Iraq) giống như chính sách “Việt Nam Hóa Chiến Tranh” của Tổng Thống Richard Nixon cuối thập niên 1960s và đầu thập niên 1970s vậy, nhưng họ không dám dùng từ ngữ đó v́ sợ bị dị ứng. Tuy nhiên, khác với Việt Nam đó là trước khi giao quyền cho người Iraq, Hoa Kỳ phải ổn định t́nh h́nh ở nơi đây, và để ổn định, Hoa Kỳ phải gởi thêm quân vào Iraq, huấn luyện quân đội và cảnh sát Iraq, giúp cho quân đội và cảnh sát Iraq hùng mạnh rồi th́ mới rút quân về. Các chuyên gia về Iraq cho rằng đây là chuyện con gà đẻ cái trứng hay cái trứng nở ra con gà, vấn đề không phải là sức mạnh quân sự mà là giải pháp chính trị. Đáng lẽ khi đem quân vào Iraq, Hoa Kỳ nên giữ lại công an và quân đội của Saddam Hussein, nhưng Hoa Kỳ đă không làm điều đó, Hoa Kỳ vội vàng giải tán họ, họ mất công ăn việc làm, họ tản ra thành lập những du kích quân chiến đấu cảm tử với Hoa Kỳ. Hơn nữa, ở Iraq c̣n xảy ra xung đột sắc tộc và tôn giáo, tồn đọng đă nhiều trăm năm, khó có thể giải quyết một sớm một chiều. Nhiều chuyên gia cho rằng cách hay nhất là chia cắt Iraq ra làm 3, phía bắc Iraq trao quyền cho người Kurds lập quốc gia, phía trung giao cho Hồi Giáo Sunni, và phía nam giao cho Hồi Giáo Shiite. Vấn đề khó khăn là đồng minh Thổ Nhĩ Kỳ sẽ phản đối dữ dội một quốc gia tân lập Kurdistan. Cũng v́ chuyện Iraq mà ngày 18/12/2006 ông Donald Rumsfeld phải ra đi để lại Bộ Quốc Pḥng cho ông Robert Gates, cựu giám đốc CIA.
Liên quan đến Iraq, Ṭa Phúc Thẩm Iraq tuyên bố tử h́nh ông Saddam Hussein (69 tuổi) v́ hành vi sát hại 148 người Shiite ở làng Dujail năm 1982. Chánh án Ṭa Phúc Thẩm Aref Shahin tuyên bố án tử h́nh này phải được thi hành ngay mà không cần sự chấp thuận của Tổng Thống Talabani. Tổng Thống Talabani, người Kurdistan, không đồng ư về án tử h́nh này v́ ông muốn người Kurdistan có cơ hội xử những tội ác Saddam Hussein đă làm với sắc tộc này. Thủ Tướng Nouri al-Maliki, người Shiite, sốt sắng mong sao cho án tử h́nh thi hành càng sớm càng tốt. Chiều tối thứ Sáu, Thủ Tướng Nouri al-Maliki tham dự đám cưới người con trai duy nhất của ông, nhưng ông không ở lại lâu, ông lật đật trở về để đích thân đôn đốc án tử h́nh được thi hành trước rạng sáng ngày Thứ Bảy 30/12/2006. Trước khi bị treo cổ, Saddam Hussein coi nhẹ án tử h́nh và ông kêu gọi chấm dứt sự chém giết lẫn nhau trong các phe nhóm người Iraq. Tại khu vực Sadr của thành phố Baghdad nơi đông dân tín đồ Shiite, hàng ngàn người tràn ra đường ăn mừng. Nhiều b́nh luận gia dự đoán sau vụ hành quyết này, trong thời gian gần, bạo động tại Iraq sẽ gia tăng v́ Hồi Giáo Sunni và những đàn em trong Đảng Baath của Saddam Hussein sẽ trả thù.
Sự kiện thứ ba là vụ Bắc Hàn thử bom nguyên tử. Tháng 7, Kim Chính Nhật (Kim Yong Il) thử phi đạn và thử bom nguyên tử làm cho mùa hè 2006 đă nóng càng nóng hơn. Liên Hiệp Quốc họp khẩn cấp, thông qua Nghị Quyết 1718 trừng phạt Bắc Hàn không được nhâäp cảng các hàng xa xỉ và các dụng cụ làm vũ khí. Trung Cộng và Nam Hàn không chịu thực hành nghiêm chỉnh Nghị Quyết này nên coi như đây là hành động đánh trống bỏ dùi.
Sự kiện thứ tư là cuộc chiến Hezbollah – Israel. Tháng 7, nhóm vũ trang Hezbollah (Đảng của Thượng Đế) theo hệ phái Shiite đă tràn qua biên giới bắt cóc 2 quân nhân Israel châm ng̣i nổ cho cuộc chiến Hezbollah-Israel. Hezbollah và Hamas, qua trung gian Syria, nhận viện trợ của Iran để quấy phá Israel và Hoa Kỳ. Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết, gởi đạo binh đến Trung Đông giữ ḥa b́nh, Israel rút quân ra khỏi Lebanon. Ḥa b́nh trở lại, Quốc Hội Lebanon và Thủ Tướng Fouad Siniora theo Hồi Giáo Sunni làm áp lực phe Hezbollah buộc họ phải giải giới. Để trả thù Thủ Tướng Fouad Siniora, ngày 21 tháng 11, 2006, phe Hezbollah đă sát hại Bộ Trưởng Kỹ Nghệ Pierre Gemayel. Ông Pierre Gemayel theo Thiên Chúa Giáo. Cái chết của ông Pierre Gemayel gây căm phẫn không những ở Lebanon mà c̣n khắp thế giới, và đó chính là nước cờ sai lầm của Hezbollah, mất sự ủng hộ của quần chúng, quốc tế, và ngay cả những người theo Hồi Giáo Shiite. Có lẽ v́ sự hẫu thuẫn của Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad của Iran cho Hezbollah trong việc này nên bản thân của Tổng Thống Ahmadinejad cũng bị mất điểm với dân Iran. Trung tuần tháng 12 năm 2006, Iran bầu lại các chức vụ ở địa phương, những chính khách đồng minh và đàn em của Tổng Thống Ahmadinejad đă bị rớt đài một cách thê thảm. Đây là tín hiệu cho thấy ngay cả những người Shiite cũng không muốn có những chính sách bạo động và cực đoan trong thời đại đối thoại này.
Nói đến bạo động và đối thoại, giữa tháng 9, Đức Giáo Hoàng Benedictô XVI trích dẫn lời của một vị hoàng đế thời trung cổ cho rằng Hồi Giáo là đạo của vô nhân và sự dữ để ám chỉ đây là một tôn giáo hiếu chiến và quá khích. Lập tức Hồi Giáo khắp nơi trên thế giới phản ứng. Họ đốt nhà thờ, giết hại nữ tu, biểu t́nh hàng trăm ngàn người, lên án Đức Giáo Hoàng là người thiếu hiểu biết, v.v., và tưởng chừng cao trào này c̣n ghê gớm và kéo dài hơn cả vụ tranh hí họa của họa sĩ Đan Mạch vẽ châm biếm Đức Mohammed hồi năm 2005. Các lănh tụ Hồi Giáo yêu cầu Đức Giáo Hoàng xin lỗi, Đức Giáo Hoàng công bố một lời xin lỗi và mong có sự đối thoại. Chuyến công du của Đức Giáo Hoàng tới Thổ Nhĩ Kỳ lúc đầu tưởng sẽ có những bạo động kinh hoàng diễn ra, nhưng sau cùng nhờ sự đối thoại mọi chuyện đă lắng xuống. Thành công của Đức Giáo Hoàng là cổ suư cho sự đối thoại và giải quyết vấn đề trong ôn ḥa.
Sự kiện thứ năm là t́nh h́nh Cuba. Thời sự quốc tế người ta cũng theo dơi khít khao sức khỏe của ông Fidel Castro. Nhiều chuyên gia cho rằng Fidel Castro bị ung thư nên mới yếu như vậy, không thể ăn mừng long trọng sinh nhật thứ 80 của ông, phải trao quyền lực lại cho người em là ông Raúl. Người dân Cuba lưu vong náo nức mong cho Fidel Castro chết để có thể tạo được biến chuyển giúp cho Cuba sớm có dân chủ. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ra thông cáo cho biết sẽ không dùng vũ lực tấn chiếm Cuba, và Hoa Kỳ cũng khẳng định ngay sau khi Fidel Castro chết, Cuba cũng không có dân chủ đâu v́ Raúl cũng sắt máu không thua ǵ Fidel Castro. Đương nhiên nhà nước Cuba tuyên bố ông Fidel Castro không bị ung thư. Để khích lệ người dân Cuba, tháng 12 năm 2006, Hoa Kỳ truy tố hai vợ chôàng giáo sư Carlos và Elsa Alvarez về tội hoạt động gián điệp cho Cuba gần 30 năm trời mà không chịu đăng kư với chính phủ Hoa Kỳ. Giáo sư Carlos Alvarez giảng dạy tâm lư học tại Florida International University, ông có nhiệm vụ theo dơi các sinh hoạt cộng đồng người Cuba lưu vong ở Florida và báo cáo về cho chính phủ của Fidel Castro. Hai vợ chồng bị bắt vào đầu năm 2006, bị truy tố, và tháng 12 họ nhận tội để được giảm án. Sức khỏe yếu kém của Fidel Castro cũng như vụ truy tố các điệp viên của Fidel Castro đă làm cho người dân Cuba lưu vong đấu tranh cho tự do dân chủ phấn chấn lên, ai nấy mong đợi một ngày tươi sáng cho Cuba.
Trở về Hoa Kỳ, cuộc bầu cử năm 2006 đă đưa Đảng Dân Chủ nắm lấy Quốc Hội mà đă hơn 12 năm Đảng Cộng Ḥa cầm tay lái làm mưa làm gió. Dân biểu Nancy Pelosi của California, 66 tuổi, đă lên làm Chủ Tịch Hạ Viện. Thắng thế này của Đảng Dân Chủ cho người ta dự đoán kỳ tới Đảng Dân Chủ sẽ làm chủ Nhà Trắng, và ứng cử viên sáng giá nhất của Đảng Dân Chủ hiện nay là Nghị Sĩ Hilary Clinton.
Ngày 5 tháng 6 năm 2006, Tổng Thống Ronald Reagan qua đời. Ngày 26 tháng 12 Tổng Thống Gerald Ford từ trần. Cả hai vị đều là đảng viên Đảng Cộng Ḥa và đều có những liên hệ với Việt Nam. Tháng 4 năm 1975, Tổng Thống Gerald Ford chấp thuận cho 150 ngàn dân quân cán chính Việt Nam Cộng Ḥa vào Mỹ mở màn cho thời kỳ cực thịnh của đế quốc cộng sản trên toàn thế giới. Sau này, Tổng Thống Ronald Reagan khởi xướng Chính Sách Pḥng Thủ Không Gian, Liên Sô chạy đua không nổi, bị kiệt quệ, từ đó, Liên Sô xuống dốc và kết quả là bị tan ra năm 1991. Đế quốc Cộng Sản tan vỡ, chỉ c̣n lại 4 quốc gia, và 4 quốc gia này v́ sự sống c̣n đă lật đật chạy theo con đường tư bản đỏ.
Liên quan đến Việt Nam, phải nói trên mặt nổi th́ năm 2006 là năm thắng lợi của Đảng Cộng Sản Việt Nam: 1/ Họ tổ chức xong Đại Hội X, chia đều ghế cho các phe nhóm ổn định được t́nh h́nh phân hóa trong nội bộ; 2/ Họ tổ chức Apec ở Hà Nội tô son cho ngụy chính nghĩa; 3/ Họ được Hoa Kỳ rút tên ra khỏi CPC (countries of particular concerned) tức là các quốc gia cần được quan tâm về vấn đề vi phạm nhân quyền; 4/ Họ được gia nhập WTO (World Trade Organization); 5/ và họ được Quốc Hội Hoa Kỳ ban ân huệ PNTR (Permanent Normal Trade Relations). Thừa thắng xông lên, cuối tháng 11, Thủ Tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng tuân lệnh Bộ Chính Tri ra Chỉ Thị 37 siết họng truyền thông báo chí. Đoạn quan trọng nhất của chỉ thị này là Đoạn c, Điều 2: “.. kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi h́nh thức.” ĐCSVN mở chiến dịch quấy nhiễu những người đấu tranh cho dân chủ. Công an bắt Ls. Bùi Kim Thành bỏ vào nhà thương điên, sách nhiễu Ls. Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Lm. Nguyễn Văn Lư, hai đại lăo Ḥa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ, mục sư Nguyễn Hồng Quang, v.v.
Nhưng trong nội bộ th́ ĐCSVN phân hóa trầm trọng, rất lúng túng trước các vụ tham ô to lớn như Vụ PMU 18 và vụ các cán bộ cao cấp hóa giá công nhà đất ở Hà Nội bán đi làm của riêng đút túi. Chính những hành vi tham ô hối lộ ức hiếp dân lành nên nông dân đă tràn ra Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng ở Hà Nội để liên tục trong nhiều tháng trời tranh đấu đ̣i lại công lư. V́ những bất công đó nên những nhà đấu tranh cho dân chủ đă ngồi chung lại với nhau thành lập Khối 8406 do linh mục Nguyễn Văn Lư chủ xướng, Đảng Thăng Tiến do anh Nguyễn Phong, Đảng Dân Chủ Thế Kỷ XXI của ông Hoàng Minh Chính, Liên Đoàn Công Nhân Độc Lập của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, Hội Dân Oan của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam của kỹ sư Đỗ Nam Hải và giáo sư Nguyễn Chính Kết, Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị của Ḥa Thượng Thích Thiện Minh, Đảng Dân Chủ Nhân Dân của anh Đỗ Thành Công ở hải ngoại cùng với người trong nước thành lập, v.v.. Cao trào dân chủ như được mùa nở rộ, trăm hoa đua nở, mỗi tổ chức một sắc thái riêng biệt. Cũng chính v́ hiện tượng trăm hoa đua nở như vậy nên chúng ta không lấy ǵ làm lạ khi có những người ngộ nhận hoặc có những nghi vấn một vài tổ chức này là những tổ chức cuội của ĐCSVN lập ra để làm tản mác sức mạnh đấu tranh. Cẩn thận là một khía cạnh của sự khôn ngoan, rất cần thiết, nhưng nếu cẩn thận quá th́ đôi lúc sẽ dẫn đến ù ĺ và không làm ǵ được. Điểm quan trọng đó là Khối 8406 và linh mục Nguyễn Văn Lư đă đưa ra lập trường rơ rệt đó là không tham gia bầu cử Quốc Hội của CSVN năm 2007 nếu ĐCSVN không chịu trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân trước.
Lời Kết: Trào lưu và khát vọng của dân tộc là sức mạnh không một ai có thể ngăn cản được. Tiền bán thế kỷ 20, trào lưu và khát vọng của các dân tộc là Độc Lập th́ tất cả các đế quốc thực dân đă phải trả lại độc lập cho tất cả các quốc gia, không sớm th́ muộn, h́nh thức này hay h́nh thức khác. Trào lưu và khát vọng của các dân tộc ngày hôm nay là tự do và dân chủ th́ chắc chắn các thể chế độc tài phải nhường bước cho khát vọng này của dân chúng. Đó là chân lư và đó là lẽ tất thắng. Chế độ hay nhà độc tài nào khôn ngoan đáp ứng ngay cho dân chúng th́ c̣n được dân chúng tha thứ hoặc chấp nhận cho trở về trong ḷng dân tộc, c̣n nếu ngoan cố, sau khi có biến động, gương của Saddam Hussein c̣n sờ sờ ra đó. Kính mong một năm mới và mùa xuân chân chính, mùa xuân của tự do dân chủ đến ngự trị trên quê hương Việt Nam và trong ḷng mỗi con dân của nước Việt../.
Houston Texas tháng Giêng năm 2007