Nguyễn văn Trần
Nay thiết tưởng đă đến lúc cần
phải t́m hiểu thực tế xă hội và phải t́m
ra nguyên nhân của khủng hoảng .
Nguyên nhân cơ bản của khủng hoảng, theo chúng tôi,
không ǵ khác hơn là chế độ cầm quyền
tại Việt nam ngày nay không c̣n tính chính thống để
cai trị nữa.
Theo định nghĩa của
chánh trị học, Nhà nước hay chánh quyền là sáng
tạo của con người . Đó là một tập
họp đă được định chế hóa,
một pháp nhân hoàn toàn tách rời, biệt lập
với thể nhân của người cầm quyền . Nhân
danh Nhà nước, người cầm quyền thi hành
chức năng của ḿnh . Quyền lực thể
hiện ở chức năng chớ không ở con người
. Do đó, một Nhà nước thật sự của dân,
v́ dân là Nhà nước « cai trị bằng luật
pháp chớ không cai trị bằng con ngưới » .
Hơn nũa, Nhà nước không thể đoạn
tuyệt với lịch sử dân tộc . Bỡi Nhà nước
có sau con người , là sản phẫm của con người
và lịch sử .
Sau cùng, Nhà nước , ngày nay,
c̣n bị chi phối bỡi những quan hệ
với cộng đồng thế giới .
Nhà nước chxhcn/hà nội ngày nay xuất phát từ
Hiến pháp 1992, kế thừa và bổ sung các bản
Hiến pháp khác từ những năm 1946 . Khi đề
cặp đến Hiến pháp là ư muốn nói đến
tính pháp lư của một Nhà nước và đồng
thời sẽ t́m hiểu một mặt khác của Nhà nước,
đó là tính chính thống .
Tính hợp pháp hiến định và tính chính thống là
hai ư niệm khác biệt, thuộc hai phạm trù khác
nhau . Tính hợp pháp thể hiện sự cưởng
chế của quyền lực luật pháp là nguồn
gốc của Nhà nước . C̣n tính chính thống là
đặc tính, là giá trị tinh thần của
Nhà nước mà ư hệ, chủ thuyết hay hệ
thống nhũng giá trị tiêu chuẩn được
đa số dân chúng chấp thuận . Hai khái niệm
về tính hợp pháp và tính chính thống tuy có khác
biệt nhưng không v́ thế mà trở thành mâu thuẩn
nhau . Trái lại, tính hợp pháp phải thể hiện
nguyện vọng của nhân dân, phải biểu hiện
sự đồng thuận rộng răi của dân tộc .
V́ thế, tính hợp pháp hiến định của
một Nhà nước vẫn phải được chính
thống hóa . Có như thế, th́ Nhà nước ấy
mới thật sự là Nhà nước của dân, do dân,
v́ dân .
Nhưng vấn đề lại có khi phức tạp v́ tính
hợp pháp hiến định thuộc diện pháp lư nên
dễ nhận diện hơn tính chính thống, trừu tượng
v́ được quan niệm trong phạm trù chính trị.
2 . Năm 1995, Việt nam bang giao
với Hoa kỳ và gia nhập Hiệp hội các nước
Đông Nam
Á . Việt nam từ đây đă thật sự gia
nhập cộng đồng thế giới và vùng địa
phương sau khi làm thành viên của LHQ, tham gia các công
ước quốc tế .
3 . Mọi Nhà nước ngày nay đều được thành lập trong quan hệ chặt chẽ giữa cơ chế quốc gia và luật pháp quốc tế .
Nhà nước ban hành luật
pháp để điều hành xă hội nhằm đem
lại phúc lợi cho con người . Xă hội v́ bảo
đảm phúc lợi của ḿnh, có nghĩa vụ
phải tôn trọng Nhà nước, tức chấp hành
luật pháp . Ngược lại , Nhà nước không
thể tồn tại ngoài sự vận hành của xă
hội, nên Nhà nước có bổn phận phải tuân hành
luật pháp quốc gia . Thế mà, ở Việt nam ngày
nay, Nhà nước xhcn không hề biết tôn trọng
luật pháp của chính họ ban hành . Sự vi phạm
lại mang tính qui mô trên cả nước, thường
xuyên và có hệ thống . Hiến pháp qui định các
quyền tự do căn bản như tự do tín ngưởng,
tự do ngôn luận, tự do lập hội v.v… nhưng
trên thực tế ngày nay, người dân ở Việt
nam hành sử những quyền ấy đều bị
đàn áp, trù dập, thậm chí tù đày dưới
những tội danh ngụy tạo như « gián điệp »,
« xâm phạm an ninh quốc gia ». Điển h́nh, c̣
thể kể trường hợp các tu sĩ, giáo phẩm
thuộc Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống
nhứt, Tin lành, người thượng ở cao nguyên ,
… Riêng đối với Phật Giáo Ḥa Hảo, Nhà nước
cộng sản hà nội ban hành lệnh tiêu diệt tôn giáo
nầy từ 5 đến 15 năm, kể từ năm 1979
. Đến năm 1999, v́ không tiêu diệt được,
Nhà nước cộng sản hà nội đă phải tha
làm phúc . PGHH được phục hoạt dưới
sự kiểm soát chặt chẽ của Ban tôn giáo. Trường
hợp Cao đài, sau khi thanh toán hết các chức sắc,
cộng sản hà nội trắng trợn xâm nhập tôn
giáo này, biến Thánh thất Cao đài Tây ninh trở thành
một trung tâm du lịch .
Về chính kiến , những nhà dân chủ ở Việt
nam thường xuyên bị công an xách nhiễu thô bạo,
bị điều tra, bị đàn áp, bị cưởng
bức đưa vào Nhà thương điên Chợ Quán,
Biên Ḥa để triệt tiêu bằng y khoa những
mầm móng dân chủ vừa chóm nở, bị du đảng
do công an tổ chức hành hung trên đường phố
hoặc ngay tại tư gia .
Hiện tại, theo những nguồn tin có cơ sở,
ở Việt nam hăy c̣n hơn 200 tù chánh trị bị giam
giữ trong nhiều nhà tù rải rác khắp cả nước
mà không được xét xử.
Tính hợp pháp hiến định của một Nhà nước chỉ có giá trị thật sự khi Nhà nước ấy hội đủ tính chính thống, tức có được sự đồng thuận quốc gia .
Xă hội đuợc tổ
chức và nảy nở trên một hệ thống giá
trị nền tảng mà Nhà nhước phải tôn
trọng như quyền sống có nhơn phẩm của
người dân, sự tin tưởng ở xă hội thăng
tiến, … Những giá trị này ngày nay trở thành giá
trị tiêu chuẩn của mọi chế độ chánh
trị .
Về mặt lịch sử, đối với mỗi
quốc gia, lịch sử giữ một vai tṛ hệ
trọng trong việc thiết lập những cơ chế
điều hành đất nước . Lịch sử
với những giá trị truyền thống trở thành
những giá trị qui chiếu cho hiện tại .
Lịch sử việt nam trước đây cho thấy có
nhiều vua chúa thương dân, biết chăm lo đời
sống của dân hơn là bạo chúa . Nhà vua nhận lănh
mệnh Trời cai trị dân nên sợ làm sai trái bị
Trời phạt
C̣n Nhà nước cộng sản chịu sự sai phái
của đảng cộng sản nên không sợ bị
Trời phạt . Những điều phúc lợi do nhà vua
thực hiện cho dân phù hợp với điều mà ngày
nay, chúng ta gọi là nhơn quyền .
Về mặt chánh sự, ngày xưa các chức vụ quan
trọng trong triều đ́nh , người dân có thể
đăm nhiệm qua cuộc thi tuyển tổ chức công
cộng . Người dân b́nh thường vẫn có
quyền kiến nghị lên nhà vua . Và nhũng kiến
nghị thuờng đuợc nhà vua hoặc triều đ́nh
quan tâm giải quyết . Ngoài ra, nhà vua c̣n khuyến khích
dân chúng mạnh dạng phát biểu ư kiến để
triều đ́nh hiểu được nguện vọng
của dân . Vua Minh Mạng thường nói « việc
nước quá lón, mà sự hiểu biết của
một người th́ quá nhỏ, nên dân chúng phải tham
gia ư kiến để việc nước có kết
quả tốt đẹp . »
Về mặt luật pháp, ở Việt nam, dưới
thời quân chủ cực thịnh, có hai bộ luật Nhà
Lê và Nhà Nguyễn có nhiều mặt rất tiến
bộ không kém ǵ luật pháp tây phương và trên đại
thể, đă bảo đảm cho những quyền căn
bản của con người, tức nhân quyền ngày nay
.
Người cộng sản để cầm quyền,
chủ trương đoạn tuyệt với truyền thông
ấy . Quyền hành chỉ ban phát cho những người
trong đảng . Thay v́ phục vụ nhân dân, Nhà nước
cộng sản xem nhân dân là kẻ thù phải luôn luôn
đề pḥng nên tước đoạt của dân
tất cả các quyền căn bản, chỉ để
lại cho dân quyền tồn tại mà thôi .
Năm 1945 là thời điểm mà người cộng
sản đoạn tuyệt hẳn với lịch sử dân
tộc .
Ngày 25 tháng 8 năm 1945,
những người cộng sản Trần huy Liệu, Cù
huy Cận, Nguyễn lương Bằng, đại
diện Ủy Ban Cứu quốc và Việt minh,
tiếp chiếu thoái vị của Hoàng đế Bảo
Đại mà một trong những điều kiện để
trao quyền là chính quyền mới phải « lấy sự ôn ḥa xử trí đối với các
đảng phái đă từng tranh đấu cho nền
độc lập quốc gia, nhưng không đi theo sát
phong trào dân chúng … để những phần tử
ấy cũng có thể giúp vào việc kiến thiết
quốc gia và tỏ rằng chánh phủ dân chủ
cộng ḥa nước ta đă xây đắp trên sự
đoàn kết của toàn thể quốc dân »
Chiếu thoái vị của Hoàng Đế Bảo Đại
xứng đáng là một bản Đại Hiến chương
của Việt nam bởi Ngài đă đem vương
quyền thừa kế hằng 400 năm trao lại cho
một Chánh phủ Cộng ḥa chỉ v́ thật ḷng hưởng
ứng khát vọng dân chủ của quốc dân « thà làm dân một nước
độc lập c̣n hơn làm vua một nước nô lệ ».
Khi ban hành bản Đại Hiến Chương của Anh,
vua Jean sans Terre, năm 1215, đă nhường lại
một phần quyền của ḿnh cho các vị vương
tước chỉ v́ áp lực của họ quá mạnh .
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, trong cuộc mít tinh tại vườn
hoa Ba Đ́nh ỏ Hà nội, đọc Tuyên Ngôn Độc
Lập, Hồ chí Minh long trọng tuyên bố « một
chánh phủ do dân, v́ dân ra đời » . Đó là
một lời cam kết gián tiếp đáp ứng
chiếu thoái vị của vua Bảo Đại.
Nhưng sau khi nắm được chánh quyền trong tay,
người cộng sản hà nội chẳng những không
quan tâm đến những điều đă cam kết trưóc
quốc dân như là một điều khoản đón
nhận chiếu thoái vị của vua Bảo Đại, mà
c̣n bố trí để bội ước và nhất là
thiết lập một chế độ chuyên chính độc
tài toàn trị, phá hủy đoàn kết dân tộc
bằng đấu tranh giai cấp kịch liệt, gieo
rắc hận thù trong cả nước .
Như vậy, Đảng cộng sản đă tự ḿnh
phá hủy tính chính thống của công cụ cầm
quyền của ḿnh, đó là Nhà nước chxhcn .
Mối quan hệ giữa Nhà nước
và dân chúng ngày nay quá gay gắt
nên khó có được sự hợp tác giữa dân
với người cầm quyền . Điều này
trở thành một sức cản lớn cho mọi chưong
tŕnh phát triển đất nước . Chánh quyền v́
quan tâm đến sự tồn tại của chế độ
nên không nghĩ đến t́m giải pháp cho các vấn
đề dân sinh .
Sau nửa thế kỷ cầm quyền ở miền
bắc, rồi trên cả nước, Nhà nước
cộng săn ngày nay đă đưa việt nam xuống hàng
những nước tụt hậu, nghèo đói nhất
thế giới . Xă hội việt nam phân hóa, nhân tâm ly tán,
đạo đức không c̣n, mọi giá trị truyền
thống bị phá hủy. Dân việt nam có truyền
thống hiếu học, trọng văn, trọng lễ nghĩa,
th́ ngày nay, nhà trường xă hội chủ nghĩa là nơi
mà « thầy không muốn dạy, tṛ không muốn
học » . Kiến thức qua giáo dục và đào
tạo đă thật sự xuống cấp thảm
hại để được phơi bày trong các
từng lớp dân chúng « dốt như chuyên tu, ngu như
tại chức, chánh qui như cứt ».
Ngày xưa, dưới thời quân chủ rồi thực
dân đô hộ, người dân việt nam sống nghèo,
làm thuê làm mướn thật. Nhưng ít ra tối
thiểu quyền sống của người dân vẫn
được luật pháp thời ấy bảo đảm
. Chế độ quân phân tài sản đă giúp cho đa
số dân chúng nghèo có được điều kiện
mưu sinh và giữ ǵn nhân phẫm của ḿnh . Khi
kiểm soát được miền bắc, Hồ chí Minh vâng
lệnh Staline và Mao trạch Đông phóng tay cải cách
ruộng đất, giết hại hằng nửa
triệu nông dân vô tội . Kế tiếp, Hồ chí Minh c̣n
cho thực hiện những cuộc cải cách khác trong công
thương nghiệp . Những đánh phá cướp
đoạt này đă làm tê liệt sản xuất xă
hội suốt trong một thời gian dài mấy thập
niên. Sau 30 tháng 4 năm 1975, Hà nội lại mang những
cuộc cách mạng xă hội chủ nghĩa ấy vào
Miền nam và đă kéo được Miền nam trù phú
rớt xuống ngang hàng nghèo đói với Miền
bắc, để cả nước đều đói meo
như nhau . Ngày nay, tham nhũng, cửa quyền đă làm
cho những người dân nghèo này trở thành nạn nhân
của Nhà nước . Uất hận, oan khiên ngày càng
chồng chất, báo hiệu sự bùng nổ xă hội
xem ra thật khó tránh .
Về mặt ư hệ, xă hội, kinh tế, Nhà nước
Hà nội đă tự tách ḿnh ra khỏi văn hóa dân
tộc, tức đoạn tuyệt với quá khứ dân
tộc . Khi làm như vậy, Nhà nước Hà nội cũng
đă đánh mất đi tính chính thống của chính
ḿnh .
Kết luận
Qua cái nh́n tổng kết
về mặt pháp lư, chúng ta có thể nói sau hơn 50 năm
cầm quyền trên cả nước, Nhà nước Hà
nội liên tục tri t́nh vi phạm luật pháp quốc
gia và luật pháp quốc tế. Nó đă trở thành
bất hợp pháp. Nhưng nghiêm trọng hơn, chính
quyền hà nội đă đánh mất tính chính thống
của ḿnh. Bởi tính hợp pháp hiến định
của chính quyền chỉ là khuôn khổ pháp lư để
vận hành chính quyền, cho phép chính quyền hành sử
chức năng của ḿnh mà điều hành xă hội . Tính
chính thống mới là nội dung, là linh hồn của cơ
chế pháp lư ấy . Tính chính thống là phản ánh cái
khế ước giữa chính quyền với nhân dân .
Khi Nhà nước vi phạm tính hợp pháp và tính chính
thống, tức cái khế ước ấy bị hủy
bỏ, th́ người dân không c̣n bổn phận tuân
thủ Nhà nước
nữa . Đây là lúc người dân tự động
đứng lên giành lại quyền tự ḿnh cai
trị ḿnh .
Những phong trào nhân dân đứng lên đ̣i dân chủ,
công nhân đ́nh công, nạn nhân nhà đất kéo nhau
đi biểu t́nh, tất cả đều xuất phát
từ ư thức hành sử quyền tự quyết của
người dân . Bỡi người dân đứng lên
chống đối Nhà nước khi bị Nhà nước
áp bức, đó là quyền tự do tinh thần
Nó thuộc những quyền bất khả nhượng
của con người .
Sự thiếu vắng tính chính thống của Nhà nước
đă đưa Việt nam vào những khủng hoảng xă
hội ngày càng thêm trầm trọng . Muốn giải
quyết t́nh trạng khủng hoảng nầy, tưởng
không có cách nào khác hơn là phải tác động ngay
ở khâu nguyên nhân của khủng hoảng. Tức
phục hồi tính hợp pháp hiến định và tính
chính thống của Nhà nước. Nhà nước Hà
nội phải tổ chức một cuộc bầu cử
thật sự tự do, lương thiện, với sự
tham dự của toàn dân . Và phải cho ra đời
một bản Hiến pháp mới đặt lại
nền móng pháp trị dân chủ .
Nhiều bài học lịch sử hảy c̣n đó . Nước Nhựt sau khi thua trận, chấp nhận bản Hiến pháp do Huê kỳ đề nghị, không mặc cảm, áp dụng thực hiện dân chủ . Ngày nay, Nhựt trở thành cường quốc kinh tế đứng hạng nh́ trên thế giới . Đức từ độc tài phát xít chuyển qua dân chủ bằng một bản Hiến pháp dân chủ lấy giá trị con người làm gốc . Ngày nay, Đức trở thành một cường quốc của châu Âu. Sau nhũng biến cố Đông âu, các chế độ cộng sản lần lược sụp đổ, cả một hệ thống chính quyền cộng sản củ đă chuyển hóa thành dân chủ, không đỗ máu, không xáo trộn, nhờ biết đi theo đường lối hiến định, dựa trên Hiến pháp mới hay tu chính lại Hiến pháp cũ, nhưng đoạn tuyệt với mọi h́nh thức độc tài cộng sản trước đây .
Việt nam tại sao không có thể học bài học lịch sử ấy ?
Nguyễn
văn
Trần