LỜI CHÚC NĂM MẬU TƯ
Phan Văn Song
Chúng ta đang ở những ngày cuối cùng năm Đinh Hợi. Một chu kỳ 12 con Giáp sắp kết thúc. Con Chuột là con Giáp đứng đầu Can. Vậy là năm Con Chuột bắt đầu một vận hội mới, một kỷ nguyên mới, sắp sửa cho 12 con Giáp mới. Mong rằng 12 con Giáp mới này sẽ mang lại huy hoàng, “một vận hội xán lạn” cho dân tộc Việt Nam.
Sau một giấc ngủ dài với những cuộc thử thách đầy máu lửa trong mục tiêu nhuộm đỏ Việt Nam, Đảng và Nhà nước Cộng sản đă hoàn toàn thất bại.
Bị bắt buộc phải thay đổi, Đảng Cộng sản, nhà đương quyền ở Hà nội đành cố gắng một cách gượng ép, khai tử nền kinh tế “Mác-Xít” kinh điển để bước vào kinh tế thị trường của tư bản, vừa mong được sanh tồn vừa cầu may phát triển: Hy vọng trước làm giàu cho Đảng và cá nhân, sau phát triển đất nước Việt Nam, nơi họ sanh sống.
Cụm từ “Kinh tế thị trường theo định hướng Xă hội chủ nghĩa” phản ánh đúng tinh thần và kế hoạch phát triển của Đảng Cộng sản ỏ Hà nội : Kinh tế thị trường cho Đảng và đảng viên, c̣n Xă hội chủ nghĩa dành cho nhân dân Việt Nam.
Thế nhưng, mưu sự tại Đảng mà thành sự do Mỹ và thế giới tư bản. Ai cũng thấy, ngày nay Việt Nam tương đối phát triển mạnh, ấy là nhờ tư bản thế giới ào ạt đổ xô vào đầu tư, v́ Việt Nam nay đă biến thành công xưởng thủ công gia công khổng lồ phục vụ cho tư bản thế giới, và đấy cũng v́ Đảng Cộng sản đă bán rẻ nhân lực của công nhân Việt Nam.
Dưới chế độ cộng sản, thân phận công nhân Việt Nam quá nhỏ bé, dân nghèo Việt Nam v́ đă quen cam chịu khổ với nông trường, công trường, quen làm lụng cực khổ, chấp nhận mọi việc miễn sao có được miếng ăn để sống. Ở đâu chê hổng làm th́ dân nghèo Việt Nam xin làm, việc ǵ cũng nhận. Xưa kia Đảng bảo dân ta xẻ dọc Trường sơn, nguy hiểm biết bao, dù không được trả tiền, dù không đủ cơm ăn, vẫn c̣n làm được huống chi ngày nay, nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ đó, dầu cực nhọc, dầu tủi hổ nhưng vẫn c̣n có cái ăn !!!.
Công nhân Việt Nam dưới chế độ ngày nay, lănh lương rẻ nhứt thế giới (từ 32 dollars đến 50 dollars/tháng – 540 000/ 800 000 VNđ) ngoan ngoản nhứt thế giới, bị Đảng bán, bị Đảng bóc lột, mặc chủ nhân Đại Hàn roi vọt, mặc chủ nhân Đài Loan hằn học, mặc chủ nhân Âu Mỹ cằn nhằn, các anh “cặp rằng” Công đoàn, Đoàn, Mặt trận, Hội …b́nh tâm, b́nh tĩnh, lạnh lùng, không thắc mắc, kiểm tra, kiểm soát, kiểm điểm (Đầu năm 2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra chỉ thị buộc công nhơn đ́nh công phải bồi thường chủ nhân trong trường hợp đ́nh công sái phép, nghĩa là không được phép của Công đoàn do Đảng chỉ đạo). Nhưng chưa đủ ! Công nhân nhân nam nữ, ngày th́ lao động, thi công ; tối đến phải thức họp hành, tiếp thu ...
Và cứ thế, ngày qua ngày, năm qua năm, v́ bắt đầu bằng con số “Zéro”, mặc dù tích lũy có ít, nhưng măi, cũng phải dần dần phát triển khá thôi, văn minh cuối cùng rồi cũng tới, bữa cơm, tô canh công nhân cũng có được thêm chút thịt, chút cá. Riêng phần Đảng và đảng viên, nhờ ăn tiền “c̣”, nhờ cùng nhau tham nhũng nên đă giàu to. Chưa đầy mười năm, kể từ ngày Clinton tháo cổng, mở cửa cho Mỹ vào làm ăn, cán bộ đảng từ thuở nào căn hộ 4 “mét” vuông, mà nay đă “villa” bốn từng; nhớ hôm qua, xe đạp “bờ-zô”, nay đă chễm chệ ô-tô « hai cầu ». Nhớ ngày nào dân tỵ nạn mới đến bờ tự do tiện tặn, ki cóp từng xu, gởi từng gói thuốc, từng gói quà về tiếp tế thăm nuôi, tiếp máu cho thân nhân c̣n kẹt lại, …đến nay, nhờ thành công vượt bực trên đất người, tiền dân tỵ nạn thăm nuôi nay đă ngang ngửa tiền viện trợ quốc tê, và tăng dần, thấm thoát ngày nay, hằng năm hơn 5 tỷ dollars, bằng một phần mười tổng số sản xuất của cả đất nước !
Bởi thế, v́ sự tồn tại ngày hôm nay của Đảng Cộng sản Việt Nam là ăn bám, ăn nhờ viện trợ của người Việt tỵ nạn hải ngoại; sống và giàu nhờ tham nhũng ăn chặn đầu tư của tư bản ngoại quốc, nhờ đục khoét, ăn cắp tiền viện trợ nhân đạo thế giới, cho nên bị nhân dân Việt Nam trong nước khinh thường, “lờn” mặt. Nói rơ hơn, là dân “hết sợ” Đảng. Dân ngày nay xem Đảng chẳng ra ǵ. Dân quên Bác, dân quên Đảng, v́ Đảng đă mất uy tín, v́ đă không chăm sóc đời sống cho dân, trái lại c̣n cướp nhà, giựt đất của dân; v́ Đảng “không binh vực, không ban ơn mưa móc cho ai ngoài người của Đảng”.
V́ thế, t́nh h́nh Việt Nam chưa bao giờ có nhiều biến chuyển thuận lợi cho một cuộc cách mạng dân chủ hóa như ngày nay.
Sau gần 60 năm cầm quyền hai miền Nam Bắc, trên 30 năm độc quyền cai trị một nước Việt Nam thống nhứt, Đảng Cộng sản hiện nay, trên danh nghĩa, tuy thống trị toàn bộ Việt Nam, nhưng chẳng c̣n chút uy tín nào đối với nhân dân Việt Nam.
Năm 2007, nếu nh́n phiến diện, Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam xem có vẻ lập được vài thành tích, nhưng chẳng qua đấy chỉ là những vai tuồng do các nhà đạo diễn “da trắng” dàn dựng để tạo một thế thăng bằng, đối tượng tương tác trước chủ trương “bá quyền bành trướng ” của anh khổng lồ Trung Cộng.
Việt Nam “bị” nhận một lô “thành công” trên mặt ngoại giao; “bị” xem là một quốc gia có chức năng thế giới – thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương Mại hoàn cầu (WTO); “bị” Mỹ xúi làm thành viên không thường trực Hội đồng Bảo An Liên hiệp Quốc; “bị” hưởng một số chức năng quốc tế khu vực như thành viên Tổ chức các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) năm 1995, thành viên Asian - Pacific Economic Cooperation Forum APEC năm 1998; và Việt Nam nay đă lột xác, từ nhản hiệu « Anh hùng cách mạng chống Đế bài Phong đả Thực », đă biến thành tên “ngáo ộp” Bạn Đế, Chúa Phong, Vua Thực.
Gay mắt trước tên vừa “ngố” vừa “ngáo ộp”, anh láng giềng Trung Hoa Cộng sản từ lâu quen làm kẻ cả, chèn ép đàn em, nay chơi “tới” luôn, đánh xả láng ván bài sát nhập Hoàng Sa - Trường Sa vào Huyện Tam Sa, thử xem trong nhóm Bạn Đế, Bạn Thực, có anh nào ra tay nghĩa hiệp cứu thằng “ngáo ộp” không ?
Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam bị rơi vào thế bí, đành chơi tṛ “Lăng ba vi bộ”, miệng nói hữu nghị, nhưng ngầm xúi dân xuống đường hô hào đả đảo. Anh Ba Tàu biết ngay con bài “tẩy” bèn lên giọng trịch thượng dằn mặt: Coi chừng mất t́nh hữu nghị, mất 16 chữ vàng và vi phạm 4 không. Thế là kẹt giỏ, nhóm lănh đạo ở Hà nội đành phải lịnh cho Công an ḿnh đàn áp dân ḿnh đang biểu t́nh ủng hộ ḿnh. Thật là muối mặt !
May quá ! Cứu tinh, một lần nữa, lại là người tỵ nạn Hải ngoại ! Mấy anh “ngụy” thế mà hay ! Nhờ Hải quân Việt Nam Cộng Ḥa thời 1974 hy sanh, quyết liệt thật sự, chống xâm lăng Tàu nên ngày nay Việt Nam mới giữ được sỉ diện, có được chánh nghĩa ! Đảng bèn ngầm cho lịnh ủng hộ ngày lễ kỷ niệm trận hải chiến 19 tháng giêng 1974, trận hải chiến anh dũng của chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Ḥa sáng ngời Chánh nghĩa.
Thế là cháy nhà ra mặt chuột, rơ ràng Đảng Cộng sản Hà nội bán nước !
C̣n trận chiến 1988, Hải quân Tàu giết Hải quân của Quân đội nhân dân Việt Nam sao không công bố ?
Khó nói lắm, “anh em đồng chí” với nhau !!!
Th́ ra “t́nh hữu nghị” “16 chữ vàng” c̣n có nghĩa “thương mới cho roi cho vọt” - bị đánh đau là được thương đấy ! Kể cả việc ngư dân Việt Nam bị bắn, xác những kẻ xấu số phải “hy sinh” để tô thắm thêm cho “t́nh hữu nghị” !
Qua các dữ kiện trên, cho phép chúng ta tin tưởng: Năm Mậu Tư sẽ là năm của Mùa Xuân Dân chủ nở rộ.
Thế giới tư bản đă tạo cho Việt Nam ở một thế “chẳng đặng đừng”: nền kinh tế đang trên đà phát triển; ngành ngoại giao cũng gặt hái được thành công, nhưng, Đảng Cộng sản Hà nội chưa bao giờ yếu như lúc này.
Ngày xưa, khi Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa ăn khoai, ăn sắn, ăn độn, thúc đẩy dân phu cữu vạn, cu-li, xẻ dọc Trường sơn, dùng bộ đội “sanh Bắc tử Nam” vào nhuộm đỏ Miền Nam là những ngày Đảng Cộng sản Hà nội mạnh nhứt.
Ngày nay, tuy thống trị toàn bộ đất nước từ Bắc chí Nam, tuy kinh tế có phát triển, tuy ngoai giao xem như được phần nào vững mạnh, nhưng lại chính là lúc Đảng Cộng sản yếu nhứt, bằng chứng :
Anh láng giềng du côn phương Bắc trắng trợn hiếp đáp như vậy, mà vẫn cuối mặt bám vào cái “t́nh hữu nghị”, và cứ … ngậm miệng đếm tiền. Và c̣n tuyên bố kiểu« ruồi bu » : « ta biết biểu t́nh, họ cũng biết biểu t́nh vậy, ta có 80 triệu dân, họ trên một tỷ dân, họ đông hơn, ta sẽ thua ». Thiệt hết ư !
“Dân oan” biểu t́nh đ̣i đất. Các tôn giáo đ̣i nhà. Tuy có “dùi cui” đấy, nhưng dám đánh tới không ? Dám bắt hết không ? Dám bắn không ? Công an hùng hổ giải tán nơi này, “dân oan” lại tụ họp chỗ nọ, đuổi về hôm nay, ngày mai “dân oan” tiếp tục tựu lại !
Thậm chí, các công nhân viên, đảng viên bắt đầu chê cơ quan, hiện tượng hàng loạt công nhân viên cao cấp từ nhiệm, bỏ Đảng, ra ngoài đầu quân làm việc cho các tư doanh ngoại quốc đang xảy ra hằng ngày ở các công sở, các ngân hàng, Ngân Hàng Nhà nước là một thí dụ … Tiếc thay cho công tŕnh Đảng dạy dỗ, thu chúng nó vào Đoàn, kết nạp chúng nó vào Đảng, gởi chúng nó đi học ngoại quốc, nay thành tài trở về, chúng nó xin đi làm cho ngoại quốc !
Phải chăng đàn chuột đang bỏ chiếc tàu đang ch́m ?
Trong nước, các Đảng và phong trào đấu tranh dân chủ được thành lập, Đảng Dân Chủ 21, Đảng Thăng Tiến, …Khối 8406 … đang trên đà hoạt động và phát triển lực lượng. Các đoàn thể, các nhóm đấu tranh cho Dân Chủ thay phiên nhau ra đời, mặc dầu có bị đàn áp, mặc dầu có vài thiệt hại, bị tù tội vài người, nhưng tất cả vẫn tiếp tục hoạt động. Cuộc đấu tranh của nhân dân tuy bất bạo động, ôn ḥa, nhưng rất gay go và không kém hào hùng, đầy sáng tạo, ngoạn mục. Hôm nay nhân dân đ̣i cái này, ngày mai nhân dân đ̣i cái khác, ở Bắc Mai Xuân Thưởng, ở Nam Quốc Hội 2, nay xanh, mai đỏ, thiên h́nh, vạn trạng …
Liên tục những ngày qua, tín hữu giáo dân Thiên Chúa Giáo La Mă cầu nguyện, yêu sách nhà cầm quyền trả đất Nhà Khâm sứ cho giáo dân; rồi các công nhân các hảng xưởng nhứt loạt đ́nh công (Đà Nẳng, Nhatrang…) rồi … nhân dân, học sinh sinh viên, cả du du sinh ngoài nước ( Anh quốc, Ḥa lan, Pháp …) tiếp tục biểu t́nh trước các Sứ quán Trung Cộng ở Việt Nam và trên thế giới, đ̣i trả Hoàng Sa và Trường Sa lại cho Việt Nam.
Nhà cầm quyền Hà nội hiện đang ngồi trên lửa, xă hội Việt Nam như nồi nước sục sôi. Vậy, tín hữu các tôn giáo khác chờ ǵ mà chưa tụ tập cầu nguyện, vừa giúp sức cho giáo dân Thiên Chúa Giáo, đồng thời yêu cầu nhà cầm quyền trả những cơ sở, nhà nguyện, Chùa,… lại cho các Giáo Hội, giáo dân ?…
Đảng Cộng sản cầm quyền không thể làm ngơ, phải giải quyết, phải đáp ứng yêu sách và nguyện vọng của nhân dân. V́ đó là tinh thần và lẽ sống c̣n của toàn dân.
Cơn trốt kinh tế đang cuồn cuộn thổi đến Việt Nam, muốn đất nước phát triển theo kịp đà kinh tế hoàn cầu th́, th́ Đảng và Nhà nước cộng sản phải trả Dân Chủ và quyền tự quyết lại cho nhân dân.
Nhưng Dân Chủ và quyền tự quyết không thể nói khơi khơi được, miếng ăn, sự sống, căn nhà, mái đ́nh, nhà thờ, nhà nguyện, ngôi chùa, … cũng là sự sống tâm linh của con người. Đạo và Đời là Xác và Hồn. Xác có Nhà, Hồn có Chùa.
Đảng Cộng sản Hà nội ngoài trách nhiệm giải quyết những đ̣i hỏi trên, đồng thời c̣n phải minh bạch trả lời toàn dân về vấn đề Đất, Biển, Đảo, Lănh thổ, Biên cương Tổ Quốc, công tŕnh xương máu của tổ tiên, của bao nhiêu anh hùng liệt sĩ.
Phần người Việt Hải ngoại, chúng ta phải cố gắng cảnh giác, giữ vững ḷng trung với tổ quốc, ủng hộ tất cả mọi đấu tranh cho Tự do, cho Dân chủ trong nước, để sớm thực hiện một thể chế tương lai do nhân dân Việt Nam quyết định. Chúng ta, dẩu muôn người muôn tánh, nhưng vẫn một ḷng hướng về Tổ quốc. Chúng ta phải là mạng lưới thông tin tốt, vừa che chở vừa báo động. Với những trạm chốt báo động, cảnh giác, canh pḥng, một mạng không đủ, chúng ta thực hiện nhiều mạng, rồi liên mạng. Chúng ta phải tiếp vận, phân phối thông tin, kiểm tin và sốt sắng báo động với các chánh phủ, báo động với các cơ quan quốc tế thẩm quyền về Nhân quyền, Dân chủ, báo động với các nhà ngoại giao để bảo vệ các chiến sĩ Dân chủ trong nước.
Cuộc chiến nay sắp thành công, ngày sụp đổ của chế độ độc tài toàn trị gần kề. Một cơn băo cách mạng sẽ ào ạt quét sạch toàn bộ bọn cầm quyền tham nhũng, thối nát và độc tài. Những người Dân chủ, những chủ nhơn mới sẽ lănh đạo nước Việt Nam. Người Việt hải ngoại chúng ta sẽ là những chiếc cầu tiếp vận nối nền văn minh phát triển về đến tận nông thôn, làng mạc của Việt Nam.
Trước thềm năm Mậu Tư, tôi trân trọng kính chúc:
- Thanh niên Việt Nam, không c̣n hành nghề “cữu vạn cu-li” cho hàng hóa ngoại bang,
- Công nhân Việt Nam có đồng lương, có quy chế tiến bộ như công nhân quốc tế,
- Thanh niên Việt Nam không c̣n phải xuất khẩu đi làm “cu li” khắp cùng thế giới,
- Thanh nữ Việt Nam không c̣n phải bán thân tại chỗ, hoặc hy sanh như Thúy Kiều, hay xuất khẩu làm nô lệ t́nh dục một lúc “mấy người chồng” để có chút tiền nuôi Cha Mẹ, nuôi em đi học,
- Trẻ em Việt Nam đều được cắp sách đến trường, không c̣n cảnh bỏ học v́ học phí quá cao, không c̣n cảnh đi bán thuốc lá, bán vé số các đầu đường,
- Toàn dân Việt Nam được hưởng một hệ thống y tế toàn diện, bảo đảm sức khoẻ miễn phí,
- Nhân dân Việt Nam lấy lại Tự do Dân chủ, làm chủ thật sự Đất nước của ḿnh,
- Tổ quốc Việt Nam đoạt lại toàn vẹn lănh thổ như khi Ông Cha giao lại chúng ta,
- Các chức việc đương quyền sớm tự xét khả năng ḿnh, nếu không đảm đương nỗi trách vụ, nên sáng suốt từ nhiệm hoặc xin về hưu trong danh dự, giao trách nhiệm lại cho những nhân tuyển có khả năng,
- Chúc quư bằng hữu, quư chiến hữu, quư đồng chí ở quốc nội cũng như ở hải ngoại, một năm an lành, được đầy đủ sức khỏe để cùng toàn dân nỗ lực đấu tranh, sớm thực hiện Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam.
Phan Văn Song