Mong đợi ǵ ở Đại Hội đảng Hà nội ?

Nguyễn văn Trần

 Mỗi lần đảng cộng sản họp Đại Hội, có không ít người việt ở khắp nơi nhốn nháo lên bàn tán, phê phán, đánh giá những đảng viên có thể được đề cử nắm giữ những chức vụ lảnh đạo then chốt trong bộ máy đảng và nhà nước ở Việt nam . Cách theo dỏi mang một thứ tâm lư đầy chủ quan, có khi phấn khởi như khán giả hâm mộ đá banh trước kết quả một trận banh lớn . Họ cũng bắt đội banh nầy, cầu thủ nầy về phe ḿnh, công kích, phê b́nh, chê bay đội banh kia, cầu thủ nọ,...

Những người việt này không phải cộng sản, bỡi đảng cộng sản ở Hà nội không phải là đảng của họ . Trái lại, họ là những người chống cộng . Nghiêm chỉnh hơn, họ là những người kiên cường tranh đấu cho dân chủ, nhơn quyền ở Việt nam . Họ đang hô hào tranh đấu cho một tiến tŕnh dân chủ hóa chế đọ chánh trị ở Việt nam ngày nay . Thật ra phải nói họ không khác  những khán giả hâm mộ đá banh đang mong đợi “ đội ḿnh “, “ cầu thủ ḿnh “ thắng trận . Mà họ không phải là cầu thủ . Và đội banh mà họ ủng hộ, mong đợi thắng trận, cũng không phải là đội banh của họ, mà cũng không phải là đội banh mang màu cờ việt nam, có khi cũng không mang màu cờ quốc gia của họ .

Đó là hiện tượng tâm lư sôi nổi của không ít người việt ở khắp nơi từ mấy ngày qua . Chính cái tâm lư nầy đă làm cho trận banh trở nên hào hứng, ăn khách . Rồi cũng cái tâm lư đá banh nầy từng làm cho mỗi kỳ đại hội đảng cộng sản ở Hà nội không bị rơi trong âm thầm, tẻ lạnh , ảm đạm .

Cái tâm lư hải ngoại này hoàn toàn khác hẳn với tâm lư chung của người dân tại Việt nam . Ở đây, người dân không thấy cuộc đấu đá ở đại hội sẽ đem lại cho họ niềm hân hoan do “gà “ của họ thắng . Bỡi cuộc đấu đá ấy không phải của họ, không liên quan ít nhiều ǵ đến cuộc sống thực tế của họ . Cái tập họp tổ chức đấu đá định kỳ 5 năm kia không phải của họ và cũng không do họ chọn lựa . Những người tham dự đấu đá cũng không hề được họ “bắt phe “ như trong một trận đá banh mà họ vẫn xem .

Như vậy, phải chăng cái đảng cộng sản hà nội thật sự “ hiện hữu “ và trở thành “có giá “ chỉ đối với người việt ở hải ngoại và chống cộng hơn là đối với người dân tại việt nam ?

Một hiện tượng việt vị vô cùng thăm hại trong tâm lư tập thể tranh đấu chống cộng sản hà nội

 ở hải ngoại .

Nhưng nếu b́nh tỉnh để thấy chúng ta thật t́nh mong đợi ǵ ở đảng cộng sản hà nội, và cụ thể, ở kỳ đại hội X nầy ?

Nói đại hội X là nói theo “ nhịp điệu thời gian “, tức nói theo niên lịch . Trên bản chất, nói theo người cộng sản khi xem xét để đánh giá nghiêm túc một vấn đề, th́ đại hội X không có ǵ khác hơn đại hội I, về mặt tiến bộ phục vụ quyền lợi đất nước .

Nếu nh́n, trên hiện tượng, th́ từ đại hội I đến đại hội X nầy, sẽ có nhiều thay đổi . Ngay như các văn kiện của các đại hội ấy cũng mỗi năm mỗi mới thêm bỡi thường xuyên được cập nhựt theo nhu cầu t́nh h́nh thay đổi để khi đọc lại sẽ không thấy trơ trẻn lố bịch . Không có văn kiện nào được giữ nguyên bản của thời điểm ban hành . Tuyển tập hồ chí minh ấn bản năm 1960 không phải là ấn bản đang lưu hành (để nói về cái gọi là tư tưởng hồ chí minh ) . Ngày chết của Hồ chí Minh lúc chết, lúc đám ma, và sau đó với ngày nay không phải là một ngày theo niên lịch . Tất cả đều trở thành sản phẩm đặc chế do đảng cộng sản chế tạo phục vụ cho từng thị trường .

Vậy, nếu mong đợi ở đại hội đảng th́ phải mong đợi ở đại hội nào ? Ở nghị quyết nào ? Và trong thời gian nào ? Dựa trên tính trung thực nào để tín nhiệm tính lảnh đạo của một chánh đảng ?

C̣n về những việc làm thực tế của đảng cộng sản hà nội từ đại hội I đến nay ?

Bao nhiêu lần đảng chạy theo Staline, trù dập, thủ tiêu những đảng viên không theo Staline hoặc theo Mao trạch đông ? Bao nhiêu lần đảng xoay qua Mao trạch đông sát hại, tù đày những đảng viên theo Liên-xô hoặc chưa quay kịp theo đảng với tội “xét lại chống đảng “ ?

Đảng cộng sản hà nội, từ đại hội I, đă giết hại bao nhiêu người việt nam ái quốc không theo đảng để giành quyền “ giải phóng dân tộc “ mà không cho dân tộc ? Đại hội nào “phóng tay tiến hành cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lỡ đất “ở Miền Bắc, giết hại hơn nửa triệu nông dân vô tội, phá hoại sản xuất xă hội kéo dài làm nhiều năm ?

Đại hội đảng nào hạ quyết tâm thanh trừng trí thức, văn nghệ sĩ, bóp nát những quyền bất khả nhượng của nhơn dân ở Miền Bắc vào giữa thập niên 50, giết hại hàng vạn người từng cống hiến xương máu, tim óc cho kháng chiến chống thực dân pháp ? Chính từng lớp này mới thu hút quần chúng cả nước nhiệt t́nh tham gia kháng chiến .

Đại hội nào ra nghị quyết xé Hiệp định Genève đưa quân xăm nhập Miền Nam ? Xé Hiệp Định Paris để giải phóng Miền Nam đưa cả nước đến bờ vực thẳm ?

Đại hội nào âm thầm đem biếu không cho tàu lảnh thổ và lảnh hải năm 1999 và 2000 ? Đây là lần mất đất đai đầu tiên trong lịch sử không v́ quân xăm lược mạnh mà v́ sự thỏa hiệp theo ư thức hệ “xă hội chủ nghĩa anh em” . Cách mất nước nầy không thể phục hồi được bỡi không phải mất v́ “của tôi không c̣n của tôi” mà v́ “của ta cả “ !

Đại hội nào sanh sản ra những đảng viên cộng sản vi phạm tội h́nh sự và kỷ luật tổ chức trong các vụ TC 2, T4, PMU 18, sân bay trực thăng, đường tráng nhựa chạy thẳng về nhà Nông đức Mạnh , những cán bộ “ ba nhà năm vợ “ ?

Phải chăng mong đợi ở đại hội không ǵ khác hơn là mong đợi những vụ việc như trên đây

sẽ chừng nào tái diển, sau đại hội X, với qui mô nào, với những ai mới hơn ?

Trong dư luận chờ đợi đại hội X, có người cho rằng nhóm này nếu lên nắm quyền sẽ khá hơn, chế độ sẽ dân chủ tiến bộ hơn, ... v́ đó là phe cấp tiến . Họ phê phán nhóm kia là bảo thủ, nhóm nọ là thân Bắc kinh, thân Tây phương, thân Mỹ, ...

Nhưng những người từng sống với chế độ cộng sản, từng là đảng viên từ thời kháng chiến chống pháp, lại có cái nh́n tổng thể, biểu hiện rỏ ràng sự hiểu biết của họ về cộng sản hà nội, về lập trường  tranh đấu của họ đối với hiện t́nh đất nước :

“Trong đảng cộng sản ở Hà nội ngày nay không có phe bảo thủ, phe cấp tiến ǵ cả . Chỉ có một phe là «  phe phải nắm quyền lực và tham nhũng “. Cũng giống như một bầy chuột trên một con tàu sắp ch́m, mà trên tàu hăy c̣n một ít thóc . Họ phải cố bám để tàu khỏi ch́m, hoặc không ch́m sớm để giành nhau thóc cho phần ḿnh . Họ tranh chấp nhau là làm sao, dựa thế lực nào để được làm thuyền trưởng, thuyền phó, sếp máy, sĩ quan truyền tin, cai thủy thủ . Họ hoàn toàn không tranh chấp nhau để đưa con tàu đến bến bờ quang đảng . Bởi họ lái tàu không có địa bàn, không có hải đồ, mà cũng không biết nh́n sao, mặt trời để định hướng . Hơn nữa, họ cũng không cần những điều này . Họ có chung một nỗi sợ hải là thân phận của bầy chuột khi tàu ch́m “ !

Nhưng có một thứ đại hội thật sự quan trọng, quan trọng ở mức độ sanh tử cho đảng cộng sản ở Hà nội, đó là đại hội để cùng nhau thảo luận nghiêm túc về biến cố các đảng cộng sản liên-xô và đông âu sựp đỗ năm 1989 và hiện t́nh đất nước của những nước cộng sản cũ ở đó . Thảo luận chủ nghĩa mác-lê có phải là một chủ thuyết thật sự khoa học hay không ? Nếu thật sự khoa học, tại sao nó không có khả năng mở ra tương lai, mà lại tự nó sụp đỗ trọn vẹn, không để lại được điều ǵ ơn ích cho con người, thậm chí như những nước quân chủ âu châu trước đây ?

Thảo luận để đánh giá câu nói của một triết gia pháp gốc cộng sản : “Ở tuổi 20 không theo phong trào cộng sản là người không có trái tim . Nhưng đến tuổi 40 mà c̣n theo cộng sản, là con người không có cái đầu ! “.

 

 

        

                                                                                                                  Nguyễn văn Trần

                                                                                                                  Paris, 21 / 04 / 06