1 - Về mức tăng trưởng kinh tế, có 601 phiếu (chiếm tỷ lệ 51,02%) đồng mức tăng trưởng tổng sản phẩm trong nước (GDP) b́nh quân đạt 7,5-8 % / năm phấn đấu đạt 8%/năm. Một tỷ lệ rướng đến hụt hơi! Trong thời gian diễn ra Đại hội ông DIDIER LAURAS, đặc phái viên của hảng thông tấn AFP tại Việt Nam cảnh báo rằng tăng trưởng là quan trọng nhưng biết đo lường và so sánh về mức tăng trưởng đó cũng quan trọng không kém, và theo báo cáo cạnh tranh toàn cầu của Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) th́ chỉ số cạnh tranh tăng trưởng (GCI) của nền kinh tế Việt Nam được xếp như sau :
+năm 2003 là 60/101
+năm 2004 là 79/104
+năm 2005 là 81/117
Vị trí của Việt Nam ngày càng tụt và thấp hơn nhiều quốc gia khác như thứ 77 của Philippines, 74 của Indonesia, 49 của Trung Quốc, 36 của Thái Lan, 24 của Malaysia, 6 của Singapore. Cũng theo Diễn đàn này, chỉ số cạnh tranh doanh nghiệp (BCI) của Việt Nam bị thụt lùi xuống từ vị trí 50/102 của năm 2003 xuống 79/104 năm 2004 và 80/116 năm 2005; tiếp tục thấp hơn so với vị trí của nhiều nước (69 của Philipppines, 59 của Indonesia, 57 của Trung Quốc, 37 của Thái Lan, 23 của Malaysia, 5 của Singapore). C̣n theo bảng xếp hạng chỉ số sẵn sàng điện tử của 65 quốc gia mà cơ quan t́nh báo kinh tế (EIU) đưa ra, thứ hạng Việt Nam vẫn thấp: năm 2005 vị trí 61/65, thua thứ hạng của nhiều nước (Indonesia đứng 60, TQ thứ 54, Philippines thứ 51, Thái lan thứ 44, Malaysia thứ 35, Singapore thứ 11).
Nh́n vào bảng thống kê này cùng với những dấu hiệu kinh tế Việt Nam trong những quí cuối năm 2006, Việt Nam đang đối diện trước những thách thức ngày càng gia tăng nào giá xăng dầu tăng vọt, giá vàng tiếp tục tăng cao, các mặt hàng tha hồ leo thang, thị trường địa ốc đóng băng, công nhân liên tục đ́nh công. Theo ủy ban các vấn đề xă hội, kể từ khi có bộ luật lao động đến cuối tháng 3/2006 đă có 1 171 cuộc đ́nh công, và đ́nh công ngày càng dồn dập, gay gắt, phức tạp, kéo dài. Đă đến lúc công nhân cũng nhận thức được rằng chính Công đoàn Việt Nam là kẻ phản bội lại họ.
Đặc biệt là trong một đất nước có quá nhiều quốc nạn, rờ đâu cũng thấy đỉa ?. Quốc nạn tham nhũng đă trở thành biểu tượng của ĐCSVN, đă trở thành đồng nghĩa với TBT Nông Đức Mạnh. Có rất nhiều ư kiến xung quanh đề tài này v́ đây là một vài lược dẫn tiêu biểu:
Ông DIDIER LAURAS nói tiếp "tham nhũng đă trở thành vấn nạn mà người dân Việt Nam không thể chấp nhận được v́ một số quan chức đă thừa nhận nó là mối đe doạ mất c̣n đối với hệ thống chnh trị".
Ông Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp Uông Chu Lưu th́ cho rằng đổi mới hệ thống chính trị chậm hơn đổi mới kinh tế đă làm hạn chế sự phát triển kinh tế. Như thế chính đổi mới mạnh mẽ chính trị mới là cái ch́a khóa để giải quyết bức tranh đen tối hiện nay của Việt Nam. Không những kinh tế mà nền hành chính của Việt Nam cũng đang có nguy cơ tụt xa so với nhiều nước trong khu vực, theo ông Đỗ Quang Trung, Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ.
Các nhà văn, nhà báo, nhân sĩ, trí thức cùng quan điểm khi phát biểu về cách sống của các đảng viên : "chưa lúc nào mà tư cách, tác phong, đạo đức, trách nhiệm của cán bộ đảng viên cao cấp lại suy thoái hư hỏng đến cùng cực và rộ lên như lúc này". Bên cạnh đó, những người trí thức yêu nước cũng ray rứt và lánh xa chế độ; nếu c̣n th́ cũng chỉ trên h́nh thức đung đưa với chế độ v́ cuộc sống. Có người lại dứt khoát rút tên ra khỏi danh sách bầu BCH Trung Ương khóa 10 và xin từ chức. Bộ Trưởng Bộ Tài Nguyên Môi Trường đă làm cho đại hội bất ngờ v́ theo ông : "không lẽ đợi đến khi dân không c̣n tín nhiệm mới rút? ".
Trong xă hội Việt Nam ngày nay, đức tính này thật hiếm thấy!
Đây là một thời điểm đầy thách thức khi mà ĐCSVN bị đẩy tới sự khủng hoảng của ḷng tin.
2 - Trong phần biểu quyết bổ sung sửa đổi điều lệ ĐCS ở đoạn nói về mục đích của Đảng : "mục đích của Đảng là xây dựng nước Việt Nam độc lập, dân chủ, giàu mạnh, xă hội công bằng văn minh, không c̣n người bốc lột người, thực hiện thành công chủ nghĩa xă hội và cuối cùng là chủ nghĩa cộng sản". Trái lại với lối khẳng định lỗi thời này, đại biểu Nguyễn Văn Sáu - phó giám đốc học viện chính trị Quốc Gia - HCM nói rằng đánh giá những luận điểm của các nhà kinh điển vốn đứng đắn, chính xác, hợp lư ở thời kỳ lịch sử trước đây khi các ông đề xướng nhưng ngày nay thực tiễn biến đổi đó không c̣n phù hợp nữa, đ̣i hỏi phải có nhận thức, những phát triển mới. C̣n nghiên cứu với tinh thần phè phởn để thấy có những luận điểm mà các nhà kinh điển nêu ra nhưng ngay từ đầu đă không đúng và chính các nhà kinh điển cũng đă có điều chỉnh mà ngày nay chúng ta phải nhận ra, cần tự giải phóng tư duy và tư tưởng của chính ḿnh để phát triển chứ không lệ thuộc.
Điều đó đă lộ ra cho "đại
bàng" ĐCSVN đang bị khủng hoảng về
thực tiễn, khủng hoảng về lư luận,
khủng hoảng về chủ thuyết, khủng
hoảng lảnh đạo cùng với các đại
dịch tham nhũng đang đạt đến đỉnh
quốc nạn đă đè nặng lên đôi cánh
khiến cho "đại bàng" CS không cất cánh lên
được th́ làm sao vượt qua chính ḿnh; nói chi
đến viễn kiến chính trị. Đó là
những lưỡi kiếm đang treo lơ lửng trên
đầu của chế độ.
Dẫu vậy, ĐCSVN cứ hiên ngang, tự đắc
v́ cho rằng sức phản kháng của các tầng
lớp nhân dân, của các tổ chức đấu tranh
cho tự do-dân chủ-nhân quyền, của các nhà
lảnh đạo tôn giáo Việt Nam thiếu liên
tục, rời rạc, không có kế hoạch liên hoàn và
với một cường độ chưa đủ
để ĐCSVN phải thay đổi.
ĐCSVN cũng đánh giá thấp các tổ chức
ở hải ngoại đă và đang vận động
cho một nước Việt Nam dân chủ đa nguyên
chính trị, tự do báo chí..., và họ cũng
đo lường được việc thiếu kiên
nhẫn, thiếu quyết tâm ủng hộ của
những chính phủ trên thế giới cho một
chế độ dân chủ thật sự tại
Việt Nam; nên ĐCS ra sức mua thời gian, cù nhầy
cù cưa để tồn tại.
Lịch sử đấu tranh chống độc tài
của dân tộc Việt Nam đă đến lúc
phải được lập lại bằng tổng
lực tinh thần của ngọn lửa từ bi Thích
Quảng Đức?
Qua mỗi lần đại hội, ĐCSVN có dịp tập trung trí tuệ để củng cố những thủ đoạn cũ, hoạch định cho việc thực hiện những thủ đoạn mới thâm độc, tinh vi hơn, tiếp tục cai trị, đàn áp nhân dân theo lối văn hóa tuyên truyền và quan điểm Đảng cướp chính quyền của Hồ Chí Minh.
Ngày nào ĐSCVN chưa chịu phản tỉnh, ngày đó dân tộc VN vẫn c̣n xem ĐCSVN là một bộ phận của Chuyên chính Vô Sản c̣n sót lại của quốc tế. Điều này tất nhiên là mâu thuẫn nặng nề đối với quyền lợi của dân tộc.
PHẠM TRI