Một sự bội phản ngh́n năm bia miệng
Lâm Lễ Trinh
Sau nhiều năm che lấp sự thật bằng
những lời chạy tội quanh co, bộ máy tuyên
truyền khoác lác của chính phủ Hànội rồi cũng
phải gục mặt xác nhận tin nhượng đất
cho Trung quốc bằng một hiệp ước kư lén ngày
30.12.1999 và được Ban thường vụ Quốc
hội âm thầm phê chuẩn tháng sáu năm 2000. Tin này làm
dư luận phẩn nộ, ở hải ngoại cũng
như trong nước, v́ quần chúng bị đặt trước
một việc đă rồi.
Trung tuần tháng chạp vừa qua, nhựt báo Nhân Dân, cái
loa của Đảng CS, thông báo vắn tắc rằng ngày
27.12.2001, trụ biên giới đầu tiên sẽ
được cắm tại Móng Cái ở phía đông
bắc Hànội. Biên giới Việt-Hoa, dài 2 363 cây
số, sẽ được chính thức phân ranh bằng
1 500 trụ khác trong ba năm tới.
Về lănh hải, nhà cầm quyền VN đến nay
vẫn im lặng thận trọng. Mặc cho quần chúng
tắt tiếng kêu gào Nhà nước công khai hóa nội
dung của Hiệp định kư ngày 25.12.200 giữa Giang
Trạch Dân và Trần Đức Lương. Đảng
dửng dưng xem đây là một "bí mật quốc
gia."
1 - Biên giới trên đất liền.
Có một sự kiện, tuy nhiên, không thể chối căi:
Các hiệp ước Pháp-Hoa, kư trong thập niên 80 và 90 -
đặc biệt Hiệp ước Thiên Tân (1886) và
Hiệp ước Bắc kinh (1895) - ấn định biên
thùy Hoa- Việt, đă được CSVN cho điều
chỉnh để thỏa măn chính sách bành trướng
của người anh cả phương Bắc. Sau ngày
thống nhứt đất nước vào tháng 4.1975 và b́nh
thường hóa ngoại giao với Bắc kinh năm 1991,
Hànội không ngưng nhân nhượng Trung quốc trên phương
diện chính trị, kinh tế và lănh thổ. Việc
cắt đất dâng cho địch được nhóm lănh
tụ đầu xỏ Hànội mưu tính từ lâu.
Trong nhiều năm, thật vậy, các Tổng bí thơ
Nguyễn Văn Linh, Đổ Mười, Lê Khă Phiêu và Nông
Đức Mạnh cùng với Chủ tịch Nhà nước
Lê Đức Anh và thủ tướng Phạm Văn Đồng
đă tiếp nối triều yết thậm thọt
Bắc Kinh để thỉnh thị và van xin ân huệ Phiêu,
được bộ ba Mười-Anh-Kiệt trợ giúp,
là người lập công đầu với các ông
chủ Tàu phù.
V́ Chính trị Bộ bưng bít tin tức để
giảm thiểu tối đa x́-căn-đan biên giới
nên hiện thời, công luận tại VN và trên thế
giới chỉ có thể phỏng đoán diện tích
đất Bắc kinh thâu hoạch được trong
việc thương thảo với Hànội. Bùi Tín, nguyên
Phó biên tập báo Nhân Dân, đào thoát qua Paris năm 1991,
cho rằng tại Lạng Sơn, VN nhượng 900 cây
số vuông gồm có địa danh lịch sử Ải
Nam Quan (c̣n mang tên Hữu nghị quan) và thác Bản
Dốc. Theo Phạm Anh Dũng, chủ tịch Hội
bảo vệ Nhân quyền tại VN, th́ phần đất
có thể rộng hơn hàng chục lần. Tạp chí Pháp
L'Express đưa ra con số 15 000 kí-lô-mét vuông.
T́nh trạng sở dĩ khá mơ hồ là v́ năm 1941,
để bảo đảm sự an toàn của chiến
khu chống Pháp nơi biên giới Hoa-Việt, Hồ Chí
Minh chấp nhận cho đồng minh Trung cộng đột
nhập vào VN có nơi 500 thước, nhiều nơi
đến cả cây số, hầu lập căn cứ
huấn luyện cán bộ, dưởng quân và cất
dấu vơ khí. Tháng 2.1979, để cho CSVN một "bài
học" bởi chúng trở mặt và xâm lược
Cam bốt, Đặng Tiểu B́nh xua 220 000 quân vào làm cỏ
sáu tỉnh biên giới Bắc Việt: Quảng Ninh,
Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Kai, Lai Châu. Hà Giang, và
chiếm 23 thị trấn. Ngày 16 tháng 3 năm đó, sau 17
hôm kịch chiến, Tàu cộng rút lui nhưng vẫn c̣n
giữ lại một vài ngọn đồi và điểm
chiến lược để đặt máy ra-đa và
đài kiểm thính. Mặt khác, cũng nên lưu ư: năm
1954, lợi dụng việc đưa chuyên viên qua giúp VN
mở con đường hỏa xa Hànội-Youyiguan,
Bắc kinh cho lén dời một số mốc biên giới
lối 300 thước sâu vào nội địa của nước
đàn em. Sau hết, vào tháng bảy 1992, nhân một
vụ tranh chấp gần Hữu nghị Quan, Trung hoa
nuốt thêm 8000 mẫu tây đất VN theo thủ
thuật "tầm ăn dâu".
2 - Về lănh hải,
Sự co rút của chủ quyền VN trong Vịnh
Bắc Việt hay Vịnh Bắc bộ (mà Bắc kinh
gọi là Nam hải) cũng là một vấn đề không
kém chua xót. Vùng này có một vị trí quân sự quan
trọng v́ có nhiều tài nguyên khí đốt. hải
sản, du lịch và kiểm soát một con đường
thông thương chiến lược hàng đầu. Lúc
sinh thời, bằng một công hàm gởi ngày 14.9.1958 cho
Tổng lư Quốc vụ Viện Chu Ân Lai, Thủ tướng
Phạm Văn Đồng, tuân lệnh Hồ Chí Minh, đă
chính thức công nhận hải phận của Trung
quốc là 12 hải lư đúng theo bản tuyên cáo 4.9.1958
được Bắc kinh thông báo với bản đồ.
Điều này thất lợi cho VN v́ năm 1885, chiếu theo
Hiệp ước Patenôtre kư giữa Pháp và Triều đ́nh
Măn Thanh, VN làm chủ 62% lănh hải trong khi phần của
Trung hoa là 38%. Nay Bắc kinh bướng bỉnh dành đến
47% và lấn qua hải phận Việt Nam ít nữa 10 000 cây
số vuông hay rộng gắp đôi, như giới phân tích
gia quốc tế nhận xét. Quyết định
đơn phương của Trung cộng mở rộng
bờ cơi trên biển nằm trong kế hoạch lớn hơn
của nước này nắm quyền kiểm soát Ấn
độ dương và Nam Thái B́nh Dương.
Tháng giêng 1974, chiến hạm Trung cộng đánh bại
hải quân VN Cộng ḥa và chiếm quần đảo Hoàng
Sa hay Paracels (Tàu gọi là Tây sa), Hànội lẫn Hoa
kỳ không can thiệp mà cũng không phản đối.
Về Trường Sa, hay Spratley (tức Nam Sa trên bản
đồ của Bắc kinh) ngoài khơi Vũng Tàu,
hiện Trung quốc, VN, Mă lai, Phi Luật Tân và Brunei đang
tranh chấp lằng nhằng. Thời Đệ nhứt
Cộng ḥa, sắc lệnh 174/NV ngày 13.7.1961 của
Tổng thống Diệm đặt Hoàng Sa thuộc
tỉnh Quảng Nam. Dưới Đệ nhị Cộng ḥa,
Nghị định 420/BNV/HCDP/26 ngày 6.9.1973 của Bộ
Nội vụ sáp nhập Trường Sa vào tỉnh Phước
Tuy.
Từ khi tài nguyên của lục địa (chiếm 29%
diện tích trái đất) cạn dần v́ bị khai thác
quá nhiều, thế giới - đặc biệt là các
đại cường - hướng mọi chú ư đến
kho tài nguyên vô tận và c̣n trinh nguyên của biển
cả (bao phủ 71% mặt địa cầu). Bởi
thế, nhiều quốc gia tranh luận gay gắt về
bề rộng của thềm lục địa và
quyền sở hữu đối với các quần đảo
kế cận. Liên Hiệp Quốc phải can thiệp
để canh tân luật biển năm 1982 để
bảo đảm quyền lợi và an ninh cho giới khai
thác tài nguyên dưới đáy đại dương.
CSVN hiện ở trong thế yếu nên bị nhiều phía
chèn ép. Thay v́ tân trang quốc pḥng để chống
đở, chúng lại c̣n t́m cách củng cố quyền
lực riêng tư của Đảng bằng cách kư với
Bắc kinh những hiệp ước bất b́nh đằng,
hiến nạp tài sản quốc gia.
3 - Âm mưu của cánh thủ cựu.
Trong Đại hội 9 nhóm mùa xuân vừa qua, CSVN tránh
tuyệt đối đề cập đến các vụ
thương thảo thất nhân tâm về biên giới.
Nhiều gương mặt đối kháng trong giới
cựu đảng viên CS như Trần Độ, Nguyễn
Thanh Giang, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Ngọc Diệp, Phạm
Quế Dương, Bùi Minh Quốc, Đổ Việt Sơn...
cùng với lối 30 nhân vật Bắc và Nam, đă
gởi kiến nghị yêu cầu Quốc Hội bác
bỏ các hiệp ước đă kư kết. Tiếc thay,
quá chậm!
V́ không c̣n được quần chúng trong nước
hậu thuẩn và cần sự hổ trợ của các
quan thầy Bắc kinh để giữ ghế và giữ
quyền, cánh bảo thủ trong Bộ Chính trị (do Lê
Khă Phiêu cầm chịch) của Ủy ban Trung ương
Đảng đă âm thầm bắt tay với các đồng
lỏa cùng chung khuynh hướng trong Ban thường
vụ Quốc hội (do Nông Đức Mạnh làm chủ
tịch) để kư kết và thông qua hiệp ước
chuyển nhượng đất đai. Không kèn không
trống, thủ tục hoàn tất tháng sáu năm 2000.
Một ngày Tổ quốc để tang. Đại hội Đảng
và toàn thể Quốc hội đă bị hai nhóm nhỏ nói
trên lạm quyền qua mặt. Mặt khác, quần chúng không
hề được hỏi ư kiến hay thông báo các giai
đoạn đàm phán. Quần chúng bị lợi dụng
danh nghĩa một cách bỉ ổi.
CSVN quy lụy kẻ mạnh nhưng dở tṛ bá đạo
với hai lân bang cô thế. Thua me gở bài cào, và noi gương
Bắc Triều, chúng lấn đất Miên và Lào từ
nhiều năm nay, bất chấp Hiệp ước năm
1895 của thời Pháp thuộc ấn định ranh
giới các xứ trong Liên bang Đông dương. Những
than oán của hai nhược tiểu Miên- Lào rơi vào băi
sa mạc.
4 - Biện pháp đối phó sự phản bội của Cộng sản.
Bức tường yên lặng mà Hànội dày công xây
đấp quanh vấn đề biên giới Hoa-Việt nay
bắt đầu rạn nứt. Quần chúng VN ngày càng
thêm thấm thía cái quốc nhục do Cộng sản đem
bao phủ trên công tŕnh dựng nước gian khổ
của tiền nhân.
Gần bảy thập niên cầm quyền, chúng không
bảo vệ đúng mức sự toàn vẹn của lănh
thổ quốc gia, một trách vụ thiêng liêng đáng lư
phải được minh thị ghi hàng đầu vào
bản Hiến pháp 1992. Chẳng những thế, chúng c̣n
thông đồng với cộng sản ngoại bang. Hai
đảng cộng sản Việt và Hoa chỉ là
thiểu số trong ḷng dân tộc của họ, không
đại diện đại chúng v́ không được
dân bầu hợp lê Các hiệp định biên giới,
do họ kư riêng với nhau trong thời b́nh, dựa vào
một sự cấu kết bất lương, ngoài
sự hay biết và chấp thuận của dân tộc
Việt Nam, hoàn toàn vô hiệu và vô giá trị. Về công
pháp quốc tế, về thủ tục thông thường
trong xứ và vể đạo lư chính trị. Nói cách khác,
không thể trói buộc các chính quyền việt nam
hậu cộng sản. Để đối phó, có những
biện pháp ngắn hạn và dài hạn. Điểm chính là
cần doàn kết, hành động thực tế và trường
kỳ, trong và ngoài nước, cho đến khi thắng
lợi. Nên cố gắng phối hợp bằng cách
lập ra ở hải ngoại, nơi có đông đảo
Việt kiều, những ban Điều Nghiên và Phối
hợp để tổ chức biểu t́nh liên tục,
hội thảo sâu rộng, thu thập tài liệu chính xác,
phổ biến mau lẹ tin tức bằng mọi phương
tiện và trong nhiều sinh ngữ, phát hành một
tuyển tập đúc kết sử liệu về các vùng
tranh chấp, thảo kháng thư gởi khắp nơi
tố cáo mạnh mẽ sự thông đồng của
Cộng sản Việt-Trung; nếu cần, tổ chức
những phái đoàn tiếp xúc với Liên Hiệp
Quốc, các Quốc hội để vạch rơ hành động
bất hợp pháp của chính phủ Hànội; khởi
tố họ trước Ṭa án quốc tế hữu
quyền..vv.. Cấp thời, giúp triệt để đồng
bào trong nước phát động quyết liệt và ráo
riết một chiến dịch đ̣i nhà cầm quyền
CS - trong một thời hạn nhứt định -
phải công khai điều trần v́ sao kư các Hiệp
ước bị dị nghị, ai chịu trách nhiệm,
diện tích lănh thổ bị mất... Buộc Nhà nước
phải phổ biến toàn văn những Hiệp ước
này. Kêu gọi Quốc hội nhóm Đại hội biểu
quyết phủ nhận Hiệp ước vi hiến và
bất b́nh đẳng, Áp lực Trung ương Đảng
trừng phạt các nhân vật chủ mưu bán nước
và từ đó, đấu tranh hủy bỏ điều 4
của Hiến pháp dành độc quyền lănh đạo
của CS.
oOo
Trong sử sách thế gian, người dân mọi nơi
thường xem trách vụ hy sinh cứu Nước là
điều danh dự và đương nhiên Riêng ở
Việt Nam, Cộng sản dụng Nước để
vinh thân ph́ gia và rước giặc vào nhà. Việt Nam hănh
diện sản xuất nhiều anh tài tuấn kiệt nhưng
bạc phước đă có những đứa con bất
xứng như Mạc Đăng Dung, Lê Chiêu Thống, Hồ
Chí Minh và Công ty.
Những ai c̣n ngây thơ tin nơi thiện chí và tiềm
năng canh tân của chế độ Hànội nay mới
sáng mắt trong sự thất vọng ê chề. Đúng
vậy, con người CSVN - bẩm sinh lừa đảo và
phản phúc - không bao giờ thay đổi. Chỉ khi nào
thế trận xoay chiều, đẩy chúng ra khỏi
quỹ đạo quyền lực, mọi tai ương cho
Đất Nước mới chấm dứt. B́nh minh của
Dân chủ mới có cơ ló dạng trên giải đất
Việt Nam đau khổ triền miên. Tổ quốc
mới hồi sinh sau cơn mê sảng.
Nhà thức giả Jean Francois Revel nhận xét rất đúng:
"Giải pháp hay nhứt để canh tân xă hội
chủ nghĩa là xóa bỏ nó đi!" Cựu Tổng
thống Nga Boris Yeltsin, xuất thân từ Cộng sản, cũng
đă quả quyết: "Cộng sản không thể
sửa đổi, chúng chỉ có thể bị thay thế!"
Cộng sản Việt Nam đang đào hố để
tự chôn trong nghĩa trang Lịch sử. Cuối cùng,
họ đă đánh rơi cái mặt nạ xă hội
chủ nghĩa để hiện nguyên h́nh: một mafia
vong bổn, một tập đoàn bán nước hại dân,
một nhóm tội đồ lưu xú vạn niên.
Lâm Lễ Trinh
3.2.2002, Thủy Hoa Trang, Calif.