NGHỊ QUYẾT 37: SIẾT HỌNG TRUYỀN THÔNG BÁO CHÍ TRONG NƯỚC
Ls. Hoàng Duy Hùng
Nhờ kỹ thuật điện tử ngày một nâng cấp, tuy con số c̣n khá hạn hẹp, người dân trong nước đón nhận thông tin một cách khá nhanh chóng, nhờ đó, họ vượt qua sự sợ hăi và bắt đầu có những hành vi công khai đối đầu với công an và Nhà Nước Cộng Sản.
Báo ở trong nước, dầu là báo đă bị ĐCSVN chi phối và chỉ đạo, đă đưa tin vụ tham nhũng tày trời PMU 18, làm cho người dân trong nước bất măn vô cùng với chế độ. Nhiều người tin rằng nếu làm tới th́ sẽ ḷi ra các ông quan to trong Bộ Chính Trị là những thủ phạm đích thực, v́ thế, trước khi về hưu, Phan Văn Khải răn đe sẽ trừng trị nặng những nhà báo “loan tin sai lạc” về vụ PMU 18.
Song song, ở Hà Nội ngấm ngầm xảy ra vụ người dân đ̣i công khai hóa về vụ hóa giá các biệt thự công bán cho các tư nhân, và các cán bộ, mỗi người bỏ túi riêng sơ sơ hàng triệu Mỹ Kim. Người ta đồn rằng vụ này sẽ được làm ầm lên trước khi có APEC ở Hà Nội vào tháng 11, nhưng, Bộ Chính Trị tung hết đ̣n chưởng ra chận đứng không cho vụ này x́ ra trước khi Tổng Thống Bush đến, nếu không th́ bể mặt hết, không c̣n làm ăn ǵ được. Apec họp xong th́ dân Hà Nội đă biết được sự thật, hầu như 100% các biệt thư công đă bị các quan chức bán bỏ túi riêng, nhưng lập tức Bộ Chính Trị trấn an là những ai đă lỡ ăn rồi th́ cho “hạ cánh an toàn” và chỉ trừng phạt những vụ như vậy sau tháng 12/2006 mà thôi!!!
Ngày 11 tháng 10, 2006, Bộ Chính Trị họp khẩn, ra quyết định 41-TB/TW, lệnh cho Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng phải kư Nghị Quyết hạn chế tự do báo chí. Theo kư giả Hoàng Dung ở trong nước, một cán bộ kỳ cựu có thế lực trong ĐCSVN, chính cựu Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, trước khi qua đời, đă cho Hoàng Dung biết về lư lịch của Nguyễn Tấn Dũng chính là con rơi của Nguyễn Chí Thanh. Như vậy, Nguyễn Tấn Dũng là anh ruột của Nguyễn Chí Vịnh, nhân vật đầy quyền uy nắm Tổng Cục 2 làm mưa làm gió gây điêu đứng cho không biết bao nhiêu người. Kư giả Hoàng Dung cũng cho biết Nguyễn Tấn Dũng bề ngoài trông rất sáng sủa, nhưng thực chất là con người rất chậm chạp, chuyện ǵ cũng do các cố vấn sắp xếp. Các cố vấn không muốn mích ḷng một phe nhóm nào nên dùng kế hoăn binh, đợi sau khi Apec xong rồi, mới xi-nhan cho Nguyễn Tấn Dũng kư Nghị Quyết 37 theo đúng như lệnh của Bộ Chính Trị.
Mở đầu cho Nghị Quyết 37 siết họng truyền thông báo chí trong nước, cố vấn của Nguyễn Tấn Dũng khôn khéo chạy tội cho Dũng và bán cái tất cả tội lỗi lên đầu Bộ Chính Trị: “Thực hiện thông báo kết luận số 41-TB/TW ngày 11/10/2006 của Bộ Chính Trị về một số biện pháp tăng cường lănh đạo và quản lư báo chí.” Ư của họ nói Dũng không tự chế được, Bộ Chính Trị làm áp lực, nên ông phải thi hành, đợi tới ngày 29/11/2006, tức là 50 ngày sau Bộ Chính Trị ra lệnh, Nguyễn Tấn Dũng mới hạ bút. Đây là sự khôn khéo của các cố vấn, v́ như thế Dũng vừa được ḷng Bộ Chính Trị mà cũng vừa vuốt ve sự giận dữ của cao trào dân chủ đang lớn mạnh trong nước. Nhưng, các cố vấn của Dũng viêt ǵ th́ viết, Nguyễn Tấn Dũng là thành viên của Bộ Chính Trị và đang ở chức Thủ Tướng th́ ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử tội ác của Nghị Quyết 37 này.
Đoạn c, Điều 2 của Nghị Quyết 37 siết họng truyền thông báo chí như sau: “.. kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi h́nh thức và không để bất cứ tổ chức hoặc cá nhân nào lợi dụng chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng, gây tổn hại lợi ích đất nước.” Từ xưa tới nay, hơn 600 tờ báo lớn nhỏ ở trong nước đều là của ĐCSVN hay các cơ quan ngoại vi của Đảng. Không có một tờ báo độc lập nào hết. Mới đây, bất chấp sự bắt bớ quấy phá của công an, Khối 8406 đă ra báo Tự Do Ngôn Luận trên điện tử và ấn hành được 15 ngàn bản phát không cho dân chúng. Bây giờ báo Tự Do Ngôn Luận đă tới số 16 rồi. Nhiều cán bộ cộng sản đă đón nhận và đọc báo Tự Do Ngôn Luận trong sự thích thú và kính trọng. Tờ báo đang dần dần có uy tín trong quần chúng. Cùng lúc, nhiều đảng viên kỳ cựu ĐCSVN ra báo điện tử Tổ Quốc, đă tới số 7, và cũng bắt đầu có những ảnh hưởng y như báo Tự Do Ngôn Luận. Một vài tổ chức chống lại Đảng Cộng Sản cũng ra được một vài tờ báo như tờ Hoa Mai, báo Tự Do Dân Chủ, và họ cũng đang được quần chúng say mê đón đọc. Từng này thôi, ĐCSVN cũng đă sợ cuống cà cuồng, và, Bộ Chính Trị ra lệnh phải triệt hạ “không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi h́nh thức.” Nguyên báo của Đảng đăng vụ PMU 18 cũng đă làm cho Đảng hoảng sợ và lập tức ngăn chận, huống hồ các báo tư nhân, nếu phanh phui đến nơi đến chốn th́ Đảng chỉ có nước trốn vào hang Pắc Pó mà sống. Nhưng dù có trốn vào hang cùng ngơ hẻm, khi sự thật được phơi bầy th́ quần chúng cũng sẽ đến tận nơi để lôi đầu bọn đồ tể dân tộc ra mà trị tội!!! V́ lư do trên mà bằng mọi giá Đảng phải chận họng truyền thông báo chí.
Nghị Quyết 37 trừng trị những tiếng nói đấu tranh cho tự do dân chủ không phải chỉ ở cấp cá nhân, mà c̣n dùng chiêu thức cắt huyết mạch tài chính ở cấp cơ sở mà cá nhân đó liên hệ như Đoạn b của Điều 3 khẳng định: “Bộ Tài Chánh chủ tŕ, phối hợp với thanh tra chính phủ, Bộ Văn Hóa & Thông Tin, tiếp tục tiến hành thanh tra tài chính các cơ quan báo chí. Qua thanh tra, cần đánh giá t́nh h́nh hoạt động kinh tế, tài chính của báo chí, xây dựng chính sách, chế độ tài chính báo chí giúp các cơ quan báo chí hoạt động có hiệu quả, thực hiện đúng pháp luật và quy định về quản lư kinh tế, tài chánh của nhà nước, đồng thời xử lư đúng pháp luật những vi phạm về kinh tế, tài chính trong hoạt động báo chí.” Đoạn b Điều 4 tiếp tục: “Các Bộ, ngành, Ủy Ban Nhân Dân các địa phương, các cơ quan, đơn vị phải cử người phát ngôn và xây dựng cơ chế cung cấp thông tin cho báo chí, đồng thời thực hiện đầy đủ quyền hạn, trách nhiệm theo qui định của pháp luật trước những thông tin mà báo chí nêu thuộc lĩnh vực Bộ, ngành, địa phương, đơn vị ḿnh phụ trách.” Rơ ràng, Bộ Chính Trị đă dùng tài chánh ép buộc các cơ sở phải làm đúng theo yêu cầu của Đảng, các cơ quan “cung cấp thông tin cho báo chí” tức là các phóng viên chỉ có quyền tuyên truyền những ǵ cơ quan cho phép, nếu không, cả cơ quan bị Bộ Tài Chánh trừng phạt nặng nề. Như thế, các phóng viên không c̣n một chút tự do nào trong sáng tác, các phóng viên chỉ c̣n là cái loa trung thành của đảng, cúc cung phụng sự Đảng Cộng Sản mà thôi.
Nghị Quyết 37 chà đạp lại Hiến Pháp của Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam do chính Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam ban hành năm 1992. Điều 69 của Hiến Pháp quy định: “Công dân có quyền tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu t́nh theo quy định pháp luật.” Và Điều 146 phần b c̣n nhấn mạnh đó là “Hiến Pháp Nước CHXHCNVN có hiệu lực pháp lư cao nhất.” Thật ra, từ xưa tới giờ, ĐCSVN liên tục chà đạp những ǵ họ tuyên bố và viết, Hiến Pháp của họ, tuy có nhiều điều rất rừng rú và mọi rợ, nhưng cũng có một vài khoản đọc được, th́ vài khoản đó đă bị Bộ Chính Trị, nhân danh Điều 4 Hiến Pháp cho phép Đảng Cộng Sản là đảng duy nhất lănh đạo đất nước, ra các Nghị Quyết vô hiệu hóa nó.
Tự Do, nhất là tự do ngôn luận để nói lên Sự Thật, là món quà cao cả nhất Thượng Đế ban cho con người, nhưng oái oăm thay, lịch sử cho thấy các lănh đạo độc tài luôn t́m cách khống chế, hăm hại, hoặc tiêu diệt món quà này. Con người không c̣n cách ǵ hết là phải tranh đấu để bảo vệ tự do đó, và đó chính là Chính Nghĩa của cuộc tranh đấu giữa một bên là kẻ bị áp bức và bên kia là kẻ áp bức. Một khi Sự Thật được phơi bày th́ Gian Trá phải bị tiêu diệt, v́ ánh sáng tới đến đâu th́ bóng tối phải lùi bước, đó là lẽ tự nhiên. Đảng Cộng Sản Việt Nam biết được nếu cứ để cho người dân lấn sân trên phương diện truyền thông báo chí lên tiếng những vụ tham ô hối lộ tày trời của Đảng, nay mai họ được thế, họ b́nh luận các việc khác, quần chúng bất măn tột độ th́ tất nhiên Đảng Cộng Sản sẽ bị tiêu diệt. Nhận thức được điều này nên ĐCSVN đă khôn khéo ngụy trang chính nghĩa, ra Nghị Quyết 37 nói là để chận những kẻ “lợi dụng chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng, gây tổn hại lợi ích đất nước.” Chúng ta phải đọc chữ “đất nước” hay “tổ quốc” ở đây chính là sự đồng hóa của “Đảng Cộng Sản Việt Nam” v́ Đảng Cộng Sản Việt Nam từ lúc thành lập tới nay đă sống bám hút máu mủ Tổ Quốc, Dân Tộc và Đất Nước để sống nhưng lại gian manh đồng hóa những từ ngữ thiêng liêng kia là chính bản thân họ. Nếu không ngụy trang chính nghĩa này th́ họ đă tiêu tùng ngay từ giây phút đầu rồi.
Nói đến Chính Nghĩa trong đấu tranh, trước đây tôi viết một bài ủng hộ cho cuộc đấu tranh tự do tôn giáo của Linh Mục Nguyễn Văn Lư, và nhận thấy Nghị Quyết 37 này của ĐCSVN nguỵ trang chính nghĩa của chúng để đàn áp truyền thông báo chí, nay tôi xin trích đăng lại nguyên văn như sau:
Người ta nói rằng để đưa cuộc cách mạng đến thành công, thường thường phải có những yếu tố sau đây: 1/ Chính nghĩa, 2/ lănh đạo và tổ chức nhân sư trong cũng như ngoài nước; 3/ kinh tài để nuôi dưỡng tổ chức phát huy chính nghĩa. Có người ví von 3 yếu tố đó là 3 chân vạc, thiếu một chân, cuộc cách mạng sẽ gặp nhiều khó khăn, dễ dàng ngă nhào khó mà đi hết đoạn đường mà mọi người mong muốn. Chính nghĩa là thượng tầng cấu trúc, là động cơ, là linh hồn, và là chất keo nối kết mọi thành viên lại hướng về mục đích chung; Lănh đạo và tổ chức là nội lực để phát huy chính nghĩa; Và, kinh tài là huyết mạch giúp cho lănh đạo và tổ chức có phương tiện hoạt động dễ dàng đưa cuộc cách mạng đến thành công.
V́ “chính nghĩa” là yếu tố quan trọng nhất trong cuộc cách mạng nên mọi tổ chức, khi phất cờ, đều t́m bằng mọi cách làm cho quần chúng nghĩ rằng họ có chính nghĩa. Nhiều lúc trong thực tế tổ chức đó không có chính nghĩa mà họ vẫn rêu rao họ có chính nghĩa để tranh giành sự ủng hộ của quần chúng, trong trường hợp đó, ta gọi họ là “giả nhân giả nghĩa” hoặc là băng đảng chó sói mafia đội lốt con chiên. Lịch sử cận đại Việt Nam thực nghiệm được bài học đau thương đó khi ĐCSVN bề ngoài nhân danh “đấu tranh chống thực dân Pháp giành độc lập cho đất nước” nhưng thực chất bên trong là tranh giành quyền lợi và quyền lực cho phe nhóm và làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản.
Để ngụy trang chính nghĩa, Cộng Sản đă khôn khéo dùng các cơ quan truyền thông thông tin một chiều, bóp méo sự thật hoặc dựng đứng chuyện để tuyên tuyền láo khoét lừa gạt dân chúng. Tiếng nói chính thức của ĐCSVN chính là báo Nhân Dân, và, những ai đă từng đọc qua tờ báo này, đều phải công nhận đây là một tờ báo chuyên ăn gian nói dối như câu ca dao của dân gian đó là “nói dối như Vẹm.” Họ c̣n có cả nhà xuất bản “Sự Thật” chuyên sản xuất những chuyện bóp méo lịch sử để khoả lấp tội ác của chúng đối với dân tộc Việt Nam. Nhiều người, v́ không có khả năng nhận định hoặc v́ không có cơ hội thu thập dữ kiện, đă dễ dàng mắc bẫy sa vào tṛng của chúng. Có người, khi biết ḿnh lỡ chân, t́m cách nhảy ra, lập tức bị chúng hăm hại đủ cách đủ điều, hoặc giết hại dă man không nương tay. Cũng có người, khi biết ḿnh đă lỡ nhúng chàm, nhưng, v́ danh v́ lợi, hoặc v́ sợ hăi trước những thủ đoạn tàn ác của Cộng Sản, đă phải nằm ĺ ở lại hợp tác với chúng.
Người Pháp có câu “tel père tel fils” – “cha nào con nấy” hoặc “thầy sao tṛ vậy” hàm ư con cháu hay đàn em lúc nào cũng bị ảnh hưởng của cha mẹ hoặc của các bậc đàn anh. ĐCSVN lập ra báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng, chính là một h́nh thức bắt chước Đảng Cộng Liên Sô của Lenin.
Năm 1912, tại thành phố Petersburg nước Nga, Lenin cho xuất bản tờ báo Pravda – Sự Thật – để tŕnh bày quan niệm áp dụng bạo lực trong đấu tranh của y. Những lư lẽ của Lenin đă thu phục được nhiều thành viên khác trong Đảng Dân Chủ Xă Hội để rồi họ gọi họ là Nhóm Đa Số (Bolshevik) tách biệt với những đảng viên không đồng ư sử dụng bạo lực mà họ gọi là Nhóm Thiểu Số (Menshevik). Khi Lenin cướp được chính quyền từ Nga Hoàng vào năm 1917, Lenin đă biến nhóm Bolshevik thành Đảng Cộng Sản Liên Xô và đảng này là nền tảng cấu trúc của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Từ năm 1918, tờ báo Pravda được trở thành cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng Sản Liên Sô.
Tờ Pravda mang danh là “Sự Thật” nhưng chẳng bao giờ nói sự thật, mà chỉ toàn nói những chuyện gian trá để lường gạt dân chúng. Nhờ nắm được cơ quan nhà nước trong tay, lúc đầu, Đảng Bolshevik đă “cả vú lấp miệng em” dựng chuyện vu khống cho nhóm Menshevik làm tay sai cho đế quốc tư bản phản bội nước Nga để rồi họ đem quân đội và công an triệt hạ nhóm Menshevik thẳng tay, giam cầm và thủ tiêu những người này một cách dă man. Thời kỳ Stalin, tờ Pravda là cái miệng bi bô hét ra lửa của cá nhân Stalin để hù dọa và quy chụp cho những ai dám chống đối lại y. Cứ thế, tờ Pravda tiếp tục làm công cụ cho Đảng Cộng Sản Liên Sô để lừa gạt dân chúng Nga cho đến khi không c̣n lừa gạt được nữa, dân chúng Nga vụt khỏi sự sợ hăi, làm cuộc cách mạng thần kỳ, mang vất chủ nghĩa và cơ chế Cộng Sản vào thùng rác lịch sử năm 1991. Khi Cộng Sản sụp đổ ở Liên Sô, tờ Pravda mất sự ủng hộ của độc giả một cách rơ nét, v́, không ai ưa thích sự lừa dối cả. Đảng Cộng Sản Liên Sô sợ hăi, năm 1992, lật đật bán tờ báo Pravda cho một công ty đầu tư ở Hy Lạp do hai ông Theodoros và Christos Giannikos làm chủ, hy vọng với cái mác tư bản của hai ông này sẽ giúp phục hồi lại cho tờ báo. Nhưng, không ai có thể vớt vát được cho những sự dối trá mà mang danh là Sự Thật đă bị bại lộ, nên tờ báo chẳng mấy ai chịu đọc nữa, lỗ lă nặng nề, và vào tháng 7 năm 1996, tờ báo bị đ́nh chỉ vĩnh viễn. Đây là một trong những điển h́nh ác quỷ mang h́nh dạng thiên thần mạo nhận chính nghĩa để lừa gạt những tín đồ ngây thơ nhưng nay đă lộ diện nguyên h́nh, và, v́ lộ diện nguyên h́nh nên ai nấy đều kinh hăi bỏ chạy tránh xa, v́ không ai muốn làm bạn với những kẻ có tà tâm, dối trá lường gạt người khác để mưu cầu quyền lợi riêng.
Rồi đây ĐCSVN, báo Nhân Dân và nhà xuất bản Sự Thật của CSVN cũng sẽ chung số phận giống y như Đảng Cộng Sản Liên Sô và tờ báo Pravda. Lúc ấy, báo Nhân Dân sẽ lộ nguyên h́nh là báo “phỉnh dân” và nhà xuất bản Sự Thật sẽ phơi bày bản chất “sản xuất bịp bợm” của nó.
Như thế, chính nghĩa là lưỡi gươm sắc bén để phân định chính tâm và tà tâm, phân định sự thật và dối trá, phân định vị tha và vị kỷ, phân định sự hào khí và khiếp nhược, phân định sự nhân ái và tàn bạo như Nguyễn Trăi đă hùng dũng tuyên bố trong B́nh Ngô Đại Cáo: “Lấy chí nhân mà thay cường bạo, đem đại nghĩa để thắng hung tàn.” V́ thế, tiếng nói đấu tranh của người Quốc Gia phải phản ảnh lại được sự suy tư và định hướng như trên, đó là, chuyên chở những thông tin khách quan và xác thực đến quư thính giả, và, trong công tác chuyên chở những thông tin này, dầu có gặp những chống đối của những thế lực gian tà, dầu có bị áp lực của Cộng Sản, tiếng nói của người Quốc Gia phải uy vũ bất năng khuất, v́, Sự Thật – Tự Do – Dân Chủ là động lực chính của cuộc đấu tranh mà chúng ta đang theo đuổi.
Có người nói: hơn nửa thế kỷ qua, có nhiều tổ chức chính trị nhiều tiền lắm bạc, có nhiều cá nhân đạo đức và uy tín đă đứng ra lănh đạo những cao trào đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản, họ đă có nhiều cơ quan ngôn luận trong tay mà ĐCSVN vẫn chễm chệ cai trị cả đất nước, th́ nay chúng ta tiếp tục đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản làm sao được?
Xin thưa: Cuộc đấu tranh của chúng ta không phải là cuộc đấu tranh để tranh giành quyền lực, mà là cuộc đấu tranh giữa chính tâm với tà tâm, giữa sự thật với gian tà, nên, mọi đóng góp cho công cuộc cách mạng này đều đáng trân quư, không phân biệt tổ chức và đảng phái, do đó, chúng ta hăy cứ làm hết ḿnh, làm tṛn bổn phận của ḿnh đi, c̣n kết quả là do ông Trời định đoạt như cổ nhân đă nói: “Tận sở năng, tri thiên mệnh.” Mà, trên đời này, không ai có thể học được chữ “ngờ”, những việc làm coi như rất bé nhỏ của người Việt Quốc Gia chúng ta, tưởng không làm được ǵ Cộng Sản, vậy mà có thể một sớm một chiều lật đổ chế độ phi nhân này giống y như dân Đông Âu và Liên Sô đă làm cách đây hơn một thập niên trước. Những hiện tượng lạ lùng này, ca dao Việt Nam đă có câu như sau:
Nực cười châu chấu đá xe,
Tưởng chừng chấu ngă ai dè xe nghiêng.
Thật vậy, trong đấu tranh, sự cản trở lớn lao nhất không phải sự yếu kém trong tương quan lực lượng, mà là, sự nản chí như Nguyễn Bá Học đă nói: “Đường đi khó không khó v́ ngăn sông cách núi nhưng khó v́ ḷng người ngại núi e sông.” Ngược lại, kẻ thù rất sợ hăi trước những người có hào khí ngất trời cao, những người có chí tang bồng như muốn nuốt cả sao Ngưu sao Đẩu. V́, hào khí bất khuất trong đấu tranh không những làm cho con người cảm phục, mà, c̣n lay động đến cả ḷng Trời để sớm tạo một vận hội mới cho cả dân tộc.
Mà, đă làm người, nhất là người trai trẻ (nói chung thanh niên thiếu nữ) mà lại không có hào khí bất khuất cho đất nước, cho núi sông th́ quả thật đáng thẹn. Trong bài thơ Thuật Hoài của Phạm Ngũ Lăo có đoạn như sau:
Hoành sáo giang sơn cáp kỷ thu,
Tam quân t́ hổ khí thôn ngưu,
Nam nhi vị liễu công danh trái,
Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu.
Xin tạm dịch:
Đă mấy thu cầm giáo đưa ngang giữa núi sông,
Ba quân như cọp nuốt sao Ngưu,
Làm trai không trả nợ công danh,*
Thẹn người khi nghe nhân gian kể chuyện Vũ Hầu.**
* Nợ công danh = tức nợ núi sông.
** Vũ Hầu tức Gia Cát Khổng Minh thời Tam Quốc.
Bài thơ của Phạm Ngũ Lăo vang vọng lại câu nói bất hủ của Tổng Thống John F Kennedy đă nói với toàn dân Hoa Kỳ: “Đừng hỏi đất nước đă làm ǵ cho bạn, mà hăy hỏi bạn đă làm ǵ cho đất nước.” Dấn thân để làm tṛn trách nhiệm của ḿnh hay không đối với núi sông, với dân tộc Việt Nam, là sự quyết định của mỗi người trước bàn thờ Tổ Quốc, chúng tôi xin dành sự trả lời này cho mỗi quư độc giả./.
Houston Texas tháng 12 năm 2006.