NGUYỄN MINH TRIẾT và  CHUYẾN ĐI LẢO ĐẢO.

TS Phan Văn Song

Ông Nguyễn Minh Triết đến Mỹ cùng phái đoàn 200 doanh nhân Việt Nam và vài người khuyết tật đại diện cho những nạn nhân của chất độc màu da cam. 

Lần đầu ra quân đến đất kẻ cựu thù, Ông Nguyễn Minh Triết, tay đầu sỏ của nước Việt Nam Xă hội Chủ nghĩa, đă chuẩn bị thật chu đáo, nào học thuộc ḷng chỉ thị của bộ chánh trị, nào mang theo mấy “thầy rùa chánh trị chuyên nghiệp” của Đảng Cộng sản Ba Đ́nh “đă từng lănh đạo” nhân dân Việt Nam anh hùng chống Pháp chống Mỹ, đánh đuổi ba tên ngoại xâm “ác ôn” Phát xít Nhựt, Thực dân Tây và Đế quốc Mỹ ”, nào là những tay được gọi là doanh nhân của thời phát triển đất nước, nào là những “nạn nhân của sự tàn bạo của tập đoàn tư bản đă dùng chất hóa học tàn phá đất nước Việt Nam” - thật ra, đây là những người bị khuyết tật bẩm sanh và nạn nhân của sự xử dụng bừa băi thuốc sát trùng, cũng như bị nhiễm độc chất thải vô tội vạ của hoá chất công nghiệp, được nhóm phù thủy Ba Đ́nh khoát cho họ nhăn hiệu “nạn nhân của chất độc màu da cam” !. 

Để bào đảm cho sự thành công của chuyến du hành “quảng cáo công nhân rẻ tiền nhứt thế giới” trong âm mưu moi tiền giới tư bản Hoa kỳ, ông Nguyễn Minh Triết và Đảng của ông “úm ba la mở hồ lô phép” thả vài tù nhơn bất đồng chánh kiến, trong đó chỉ có một người nổi tiếng là ông Nguyễn Vũ B́nh, mong dẹp bớt gai góc cho chuyến Mỹ du, và đó cũng được xem là món quà mọn (petit cadeau) của Đảng cộng sản Ba Đ́nh gởi cho những ai quan tâm đến Nhân quyền trong chánh giới Mỹ. 

Thế là hiu hiu tự đắc, ông Chủ tịch đến New York để gặp đồng bào Việt nam. Ông giả vờ thân thiện và tỏ vẻ ngạc nhiên thấy một cụ già người Việt nói tiếng Việt rơ ràng (hay đây cũng chỉ là một màn dàn dựng với diễn viên của Nhà Hát Nhân dân ?). 

Nhưng ông Chủ tịch quên rằng dân tỵ nạn, dầu ở Mỹ, hay ở rải rác khắp năm châu, vẫn không quên Việt Nam, và càng v́ không quên Việt Nam nên các ông Cộng sản độc tài cầm quyền đă và đang nhức đầu nhức óc v́ những người Việt Nam tuy xa nhà lâu năm nhưng vẫn thiết tha yêu nước, yêu tiếng mẹ Việt Nam, không ngừng đấu tranh đ̣i các ông trả đất nước Việt Nam cho Dân tộc Việt Nam thực sự yêu nước Việt Nam.

Để trả lời câu hỏi về cái dân chủ đa nguyên đa đảng, ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch môt Nhà nước Việt Nam với 84 triệu dân, dám uốn lưỡi dùng một luận điệu rất lảo đảo và độc đáo: chế đô Mỹ có hai đảng, Pháp có chế độ nhiều đảng, nhưng Pháp đâu có chê Mỹ v́ Mỹ chỉ có hai đảng đâu ?

V́ hai Đảng của Mỹ, theo ông Nguyễn Minh Triết, nó cũng như Việt Nam có một Đảng, là nó cũng ít Đảng, một Đảng cũng như hai Đảng, không phải là đa nguyên đa đảng mà cũng là đa nguyên đa đảng. Ở Việt Nam, trong Đảng Cộng sản cũng có căi nhau, cũng tranh luận lung tung, đó là đa nguyên đấy, là đa đảng đấy ! Đúng là “Vợ Cả Vợ hai đều là Vợ Cả ” th́ cũng có nghĩa là “Đảng Cả, Đảng Con, đều là Đảng Cả ” !!! 

Rồi ông thao thao luôn một bài “Luật Hiến Pháp” vanh vách kể về các thế chế: nữ Hoàng Anh với chức vụ Thủ tướng; Pháp với Tổng Thống và Thủ Tướng,… Kinh thật. Hăi thật ! 

Xin ông Nguyễn Minh Triết hăy trở về trường Luật ôn lại những bài học sơ đẳng chánh trị, rồi hăy ra nước ngoài mà tán hưu tán vượn, hoặc ông lên mạng đọc những bài nghiên cứu về Luật học của các ông Tiến sĩ Nguyễn Học Tập, Lê Mộng Nguyên,… để thêm chút ít hiểu biết. Xin ông đừng nói bừa như vậy mà sĩ nhục cho người Việt Nam chúng tôi. 

Mặc dù bất đồng chánh kiến với ông và các đồng chí của ông, nhưng chúng tôi v́ danh dự của người Việt Nam, rất lấy làm hổ thẹn khi nghe ông phát biểu bừa băi như vậy. 

Hay là ông khinh chúng tôi cũng như Tây, như Mỹ quá ngu, nên ông muốn nói sao th́ nói ?. 

Phái đoàn tùy tùng, kể cả nhóm “quân sư đỉnh cao trí tuệ” của ông, với văn hoá ra sao, với kiến thức thế nào mà để ông phát ngôn kiểu … Ba Đ́nh như vậy ? 

Hai trăm doanh nhân, con số nghe ghê thật, nhưng có phải thật doanh nhân hay chỉ là những cán bộ Nhà nước, cựu giám đốc các Xí nghiệp quốc doanh chuyển ngành, trở thành doanh nhân tháp tùng theo Ngài Chủ tịch qua Mỹ nhận thầu may mặc hay may giày dép.

Xin hỏi nhỏ Ngài Chủ tịch nhé: Phải chi bao nhiêu mới được tháp tùng theo ngài ? 

C̣n các “nạn nhân chất độc Da cam”, nếu thực sự “nạn nhân”, th́ y chứng cũng đủ, việc ǵ phải đem người theo chưng h́nh để t́m “effet nước mắt ”ở người Mỹ nhẹ dạ non ḷng. 

Nhục quá ! Ông Nguyễn Minh Triết ơi ! Sao ông và Đảng của các ông đành ḷng bày hàng những người tàn tật như vậy ? Mà lại c̣n bày hàng ở nước ngoài ?!. Trong nước các ông bày hàng các “cô gái lỏa thể ”v́ quá nghèo khổ phải nuốt nhục chịu “bày hàng” để mong t́m tấm chồng Đại Hàn, Đài Loan, … chưa đủ hay sao ? 

Vậy, thử hỏi ông Nguyễn Minh Triết đi Mỹ với mục đích ǵ ? 

- Nối lại t́nh thân thiện với Mỹ ? 
- T́m việc làm cho Việt Nam ? 
- Hành khất bằng cách bày hàng những người tàn tật ?

Thật là một chuyến đi vô cùng lảo đảo và không chút tự trọng . 

Hối Nhơn Sơn 
Ngày vào Hè, 21 tháng 6 năm 2007
Phan Văn Song