ĐÊM XUÂN NHỚ ANH
             
          * Kính dâng hương linh các anh Đằng Phương, Phạm Thái, Đồng Tuy, Cao Minh Châu…
 
Anh lui mấy bước về trời
Ta lui mấy bước xuống đời lang thang
Lối trơn cỏ khuất thời gian
Sương lênh đênh phố đèn vàng chong mơ
Nước non  thổn thức đôi bờ
Hồn thiên thu vút hư vô vọng về
Dang tay ôm trái đam mê
Bỗng dưng lốc xoáy trượt lề thanh xuân
Yêu người phế hết gian truân
Và hồn Dân Tộc Sinh Tồn nặng mang
Cùng nhau vượt thác băng ngàn
Lượng âm thanh ngập nỗi bàng hoàng xưa
Quỳnh hoa động cánh giao thừa
Người ngoài sương gió sao chưa kịp về!
 
Phạm Tường
 
 
 
            XUÂN CA
 
      1-
          Lững thững bên lề ḍng dịch hóa
          Thấy đào nở thắm cả rừng mơ
          Em ơi! Dạ khúc ngh́n xuân lộng
          Xanh thẳm chiêm bao bỗng dại khờ
          Ô hay phiêu lạc tứ thơ
          C̣n không gió nhớ như hờ hững qua
          Bao năm trời chẳng tụ hoa
          Đốt trầm hương gửi mù sa viễn tŕnh
           
2-
 
     Sự cảm nhận bên ngoài đường chân trời là niềm hân hoan đích thực khi đóa viễn tượng nở trên cành thiên tân.
     Một hiện thân như làn chớp, em phục sinh từ vách mộ chúa Xuân với chùm hoa mây ngạt ngào trên tay ảo diệu.
     Mơ.
     Vô h́nh giờ hoá xanh màu trần thế, nhủ ta về dệt tổ trong hồn chuông thần duyệt.
     Mở cơi thương minh.
 
 
3-
      Kư ức giờ là ḍng sông kiệt uốn ḿnh qua cánh đồng khổ hạn.
Cũng v́ hoa cỏ ruộng nương và cả em, những ḍng sông thời đại giao thoa đánh thức ta ươm mầm xuân mới.
Có thể thêm một chút hoang mang làm sững sờ giấc mơ xưa nhưng chớ ngại ngần, anh vẫn muốn em cùng bắt nhịp cho cuộc khởi hành về tương lai được mở.
Mời em.
 
  Phạm Tường
  
 
 
CÓ MỘT TIN XUÂN
 
Có một tin xuân hồng thiệp đến
Do đàn chim én mới đưa sang
Ḷng thơ nhân loại chừng như pháo
Trong miếu đ́nh xưa dậy khắp làng
 
Những ngôi trường mới không hoa phượng
Những mùa hè vắng bặt tiếng ve
Muôn hoa rực rỡ toàn hoa ngoại
Xuân mới doanh nhân chật vỉa hè
 
Có những con người như cỗ máy
Kéo ́ ạch măi kiếp làm thuê
Có một hoà b́nh như vong quốc
Trăm họ ngh́n mưu một ước thề
 
Có một tin xuân hồng thiệp đến
Nàng xuân xưa đă trở về thăm
Trắng phai đầu bạc nhiều sương gió
Xuân cũng b́nh yên chỉ cát lầm!
 
Anh sợ mùa xuân vội vă sang
Hạnh phúc mong manh sợ chóng tàn
Sợ chiếc hôn nồng hương sắc nhạt
Không c̣n óng ả với thời gian
 
Gửi em quả bưởi hăy c̣n xanh
Cuống vẫn đang tươi lá lẫn cành
Ruột vẫn hồng thơm xuân bất tận
Cho t́nh êm dịu ư thiên thanh
 
Rộn ră thơ đề hội đón xuân
Ờ như cái tết lại như gần
Ai qua ruộng lúa đồng sông Cửu
Băo cuồng số chín ngập tang thương
 
Sớm mai sương lạnh hồn băng giá
Ta đón tin xuân đến vội vàng
Thơ khơi bếp lửa hồng muôn thưở
Cho ḷng ấm lại với nàng xuân
 
Nhà thơ lại viết câu thơ đẹp
Giữa cảnh xuân vui đối cảnh sầu
Vẫn thiết tha đời xuân bất diệt
Vẫn t́nh vẫn nghĩa dưới trời sâu!
 
 
Trần Tuấn Kiệt