T́nh
cảm VN trải dài từ sông Visla đến bờ Đại
Tây Dương
Phan
Văn Song -
Kư sự
Một
buổi sáng không gian ngập tràn nắng ấm, ai nấy
reo mừng, tưởng đâu hy vọng thực sự
đă về, trong đó có kẻ hèn này, ngờ đâu cái
lạnh vô duyên vẫn c̣n chai lỳ quay trở lại, làm
mọi người phải co ro thu ḿnh trong những
chiếc áo dầy cộm nặng nề.
Hai
ngàn cây số phó hội trời Đông
Đúng
tuần lề đầu tháng 6, chúng tôi phải xếp
“hành trang quả mướp” lên chiếc minivan
ngốn hơn ba trăm cây số đường đến
Paris, lại nhà lăo hữu Nguyễn Văn Trần, điểm
hẹn của anh em, ngày 06/6/2007, để cùng nhau khởi
hành phó hội trời Đông. Và đây cũng là
dịp để gặp lại những anh chị em cách
biệt nhau nhiều năm tháng: Nguyễn Thanh Trang, Lê Minh
Nguyên, cũng có bạn quen nhau trên mạng, tâm t́nh qua giây
nói nhưng “văn kỳ thinh chưa kiến kỳ h́nh”
khác nào “Người t́nh không chân dung” - nói theo Mai Thanh
Truyết - để “Kẻ Tương Giang đầu,
người Tương Giang vĩ – Tương tư mà
bất tương kiến, nên đồng ẩm/… Tương
Giang thủy”, điển h́nh, một Nguyễn Thành Khương,
chàng y sĩ hào hoa, vơ văn kiêm bị...
Biệt
xá của lăo hữu Nguyễn Văn Trần tuy xa Paris -
khoảng ba mươi ngàn thước - nhưng rộng răi
và “khổ chủ” nổi tiếng đăi sĩ chiêu
hiền, độc đáo hơn, người hùng này
chỉ có “ba món ăn ruột” dành mời khách mà thôi,
giống như lăo thiên tuế Tŕnh Giảo Kim ngày trước,
“tài ba không qua ba thức búa”. Bí mật nghề
nghiệp, không tiện giới thiệu thêm, quư hữu nào
muốn biết xin cứ thoải mái t́m đến.
Rồi ngày 6 tháng 6 đến. Mấy con số 6 này
với tôi có nhiều kỷ niệm: ngày 6 tháng 6 năm
1961, vừa đậu Tú tài đôi xong, tôi giă từ 10 năm
sách đèn ở Đa Lạt về luôn Sài G̣n, ḥn
ngọc viễn đông. Ngày 6 tháng 6/1980, tôi cũng
giả từ vĩnh viễn Sài G̣n qua Paris tỵ nạn
sau 9 năm trở về phục vụ quê hương
rồi lănh món quà 4 năm tù đày của cộng
sản.
Sáng
tinh sương ngày 6 tháng 6/2007, tôi lái xe đến gare
Roissy en Brie rước các bạn từ Mỹ qua - nhờ
lăo niên trưởng Trần Thanh Hiệp hướng
dẫn. Hai bạn ở Mỹ qua, một người quen cũ,
Phan Thanh Tâm (Minnesota) và Trương Bổn Tài (San José),
nghe tiếng nhưng chưa hề biết mặt. Trên xe hôm
nay có cô Ca Dao tháp tùng, và người đồng hành muôn
thuở của tôi là Nguyễn Văn Trần. Giờ chót
thêm “nhà văn chống đảng” Vũ Thư Hiên quá
giang.
|
|
|
Phan
Văn Song (06/2007) |
Hiện
diện đủ, chúng tôi trực chỉ Berlin. Từ
những mẩu chuyện hàn huyên, rồi tâm t́nh, rồi
chia xẻ tư duy, mọi người không cảm
thấy mỏi mệt dầu đă vượt đường…
thiên lư. Tuy rằng đă bao nhiêu năm tháng, anh em vẫn
thường xuyên liên lạc, trao đổi suy tư
với nhau qua mạng hoặc bằng điện thoại,
nhưng mặt đối mặt vẫn hơn, vẫn như
có cái ǵ quyện chặt vào nhau trên quảng đường
dài 2.000 cây số...
Ngày 6
tháng 6 quả thật phong trần, đường kẹt
xe, phố kẹt cầu, và... mấy lần đi lạc.
Với tôi, đường tới nhà anh chị Hoàng Kim
Thiên đâu có xa lạ ǵ, thế mà vẫn đi lạc.
Chỉ v́ vào sai một cửa ô, nên loay hoay măi gần 2
giờ sáng mới tới nơi. Nồi phở vẫn c̣n
bốc khói. Anh Thiên không ngủ, chong đèn ngồi
vừa chờ tin vừa canh chừng nồi phở. Ăn
uống xong là đồng hồ điểm 4 giờ sáng.
Tôi nằm xuống là ngủ ngay. Tôi được cái tánh
vô tư trời cho, đặt ḿnh xuống... là ngáy.
Việc ǵ cũng mặc, gác lại chờ sáng mai.
8
giờ sáng thức dậy, tắm rửa xong trước
mọi người. Vốn háu ăn phở, tôi xin hai bát
lót dạ, mặc các bạn breakfast kiểu Đức,
kiểu tây... trong khi Anh Chị Thiên vồn vă chăm sóc
từng người.
Anh
Chị Hoàng Kim Thiên lúc nào cũng chu đáo với
bạn. Chị Thiên hôm ấy v́ thức trắng đêm,
nên ngày sau phải nghỉ làm việc, dầu mệt,
Chị vẫn cẩn thận gói cho mỗi người chúng
tôi một phần bánh ḿ chả lụa.
Trưa
hôm ấy, chúng tôi dừng lại cạnh một cánh
rừng Ba lan để ăn trưa vừa nghe chim hót.
Nhiều
khi hồi tưởng, thấy ḿnh lúc nào cũng làm
khổ bạn. Thầy chùa ăn của bá tánh nên
phải tụng kinh trả nợ. C̣n ḿnh ăn nhờ
của bạn, chẳng biết mục đích việc ḿnh
làm đây nhằm gởi cho một nơi cách hơn 10.000
km, có thu hái được chút kết quả nào không ?
Giờ
đây ḿnh chỉ biết ḷng dặn ḷng ghi khắc và nâng
niu t́nh bạn đă trao gởi về ḿnh!
Ôi, t́nh cảm Việt Nam muôn thuở vẫn thiêng liêng!
T́nh
cảm này xoáy sâu thêm vào chúng tôi ngay từ những
giờ phút chuẩn bị khởi hành. Lăo đại niên
trưởng Trần Thanh Hiệp đă thức giấc,
cặm cụi từ 4 giờ sáng, nấu xôi lạp xường
cho anh em có cái ăn dọc đường.
Nguyễn
Văn Trần và tôi, bắt chước tây, cứ bánh ḿ
sandwiches jambon với beurre.
Đoàn chúng tôi vượt con sông lịch sử Oder vào lúc
trưa. Con sông Oder chia đôi chủng tộc: bên này sông
là dân Germain, bên bờ kia bắt đầu thuộc
chủng tộc Slaves. Vượt biên giới vào khoảng
một giờ trưa. Lần đầu tiên tại Âu châu,
chúng tôi phải dừng lại để đưa
passport. Từ ngày hôm qua, khởi hành ở Pháp, qua biên
giới Bỉ, Lục Xâm Bảo (Luksembourg), Đức, không
bị ai xét hỏi giấy tờ. Nay vào địa
phận Ba lan bắt buộc phải xuất tŕnh giấy tùy
thân. Một chuyện lạ!
Ủa!
Sao chúng ta lại bực ḿnh v́ anh Ba Lan xét giấy?
Bà con
trong xe lao xao bàn tán rồi hỏi nhau: Có ǵ rắc rối
không? Ba Lan gia nhập EU mới từ tháng 4/2005, chưa
nằm trong khối Schengen, phải đến năm sau,
2008, mới xoá bỏ thủ tục này. Nhưng thủ
tục cũng nhanh. Qua khỏi biên giới, xe chỉ
chạy được một khoảng ngắn xa lộ c̣n
mới toanh, phần đường c̣n lại rất
ư là xấu. Cộng sản đă vắng bóng 18 năm
mà Ba Lan vẫn chưa vứt nổi gánh nặng "xă
hội chủ nghĩa".
Đường
xấu vậy mà dân Ba lan lái xe rất nhanh và... thật
ẩu.
Warszawa
(Warsaw) đây rồi. Trước mắt chúng tôi là
bờ sông Wisla, tức con sông Vistule của những bài giáo
khoa sử kư thế giới của thuở thiếu
thời.
Hoàng
hôn về trên đất cũ của nhà văn Vũ Thư
Hiên, nơi đây, anh đă sống ba năm của
những ngày đầu cuộc đời tỵ nạn.
Chẳng
mấy chốc, sau vài cú điện thoại, anh em báo "Đàn
Chim Việt" hẹn với chúng tôi tại quán ăn
"U Swejka" ở Quảng trường Hiến Pháp,
ngay giữa trung tâm thành phố. Đây là một nhà hàng
với những món dưa cải và súc xích, thịt,
dồi heo nướng kiểu Czech-Ba Lan, mang tên Swejk, nhân
vật bất tử, một tay lính ngây ngô nhưng
rất dễ thương do nhà văn người Czech
Jaroslav Hucek tạo ra. Vừa chuyện tṛ, giới thiệu
nhau, chúng tôi cùng nốc bia tươi với cái vại...
1 lit.
Nhập gia phải tuân thủ mệnh lệnh của
chủ nhà, Văn Song tôi đành xung phong, hy sinh làm "nghĩa
vụ quốc tế", cụng ly với nhà báo Lê
Diễn Đức (Lưu Vũ), nâng "nhẹ" cái
choppe bia đầy một lít. Anh em khác không quen nếp...
ẩm thực kiểu giang hồ, nên chỉ lịch
sự uống với ly con cỡ 0,25 lít.
Ăn
uống xong đă 1 giờ khuya. Khách sạn cách trung tâm
thủ đô khá xa, 40 cây số. Đến nơi, lấy
pḥng lại phải đánh thức anh Trần Ngọc Thành,
nhờ hướng dẫn.
Khách
sạn nằm bên bờ hồ Zegrze, nước xanh
biếc như màu mắt giai nhân, sau lưng là một khu
rừng rất đẹp, cảnh trí thật nên thơ.
Dân Ba Lan hiếu khách. Người
Việt Nam tuy không đông nhưng rất dễ thương.
Nhờ t́nh cảm quê hương gắn bó, nên nhanh chóng
người Việt phương Tây hoà nhập dễ dàng
với người Việt phương Đông. Thế
mới biết, bao nhiêu năm xa cách, Nam Bắc phân tranh,
kẻ tự do chủ nghĩa, người cộng sản
chuyên chính, chỉ cần một ngày sống trên đất
dân chủ là hiểu nhau ngay. Khi dân chủ đến, không
một ai cưỡng được. Nông dân miệt Cà
mau, Năm Căn, Cái sắn, qua Mỹ qua Tây gặp dễ
dàng nông dân Cao bằng, Cầm phá, hay Hà nam Ninh...
Ôi Việt Nam! Tinh thần dân chủ, quê hương đă
tự nối kết những người dân Việt Nam b́nh
thường và tiến bộ lại với nhau vô cùng thân
ái, không cần ai phải hoà hợp hoà giải cả.
Nhớ
ngày nào ngỡ ngàng ở Sài G̣n với các anh công an áo vàng
giọng Thanh -Nghệ nặng trịch quát đuổi dân
chợ trời...
Ở
Ba Lan, tôi đă gặp những người 20 năm
tuổi đảng, hỏi chúng tôi, phải làm cái ǵ
cụ thể hơn, để sớm đưa Việt
Nam thật sự đi vào Tự do, Dân chủ và nhanh chóng
thực hiện Nhân quyền?
Những
người Việt ở Ba Lan, những thành viên của
cộng đồng Việt Nam tỵ nạn cộng
sản, ra đi sau chúng ta, những người tỵ
nạn thuở ban đầu, họ không có cái quá khứ
tự do của miền Nam, nay đă biết thế nào là
dân chủ, thế nào là đối lập. Nhưng họ
hơn chúng ta, họ có cái quá khứ khôn ngoan chịu
đựng sức ép dai dẳng của chế độ
cộng sản miền Bắc. Các anh em người
Việt Đông Âu sẽ chỉ cho chúng ta, những người
Việt Tây Âu, Mỹ châu, những kinh nghiệm quí báu
về cách sống nhẫn nại, kiên gan chịu đựng
trong chế độ độc tài.
Làm
sao phối hợp được cái đấu tranh tự
do của Tây phương, với ngôn luận tự do, báo
chí tự do, mạng lưới tung hoành, xuống
đường thoải mái với cách đấu tranh
chừng mực, coi vậy mà không phải vậy, có có không
không... Các bạn Solidarnosc (Công đoàn Đoàn
Kết Ba Lan) - anh bạn Miroslaw Chojecki chỉ cho chúng ta cách
chiến đấu của Solidarnorsc, đ̣i nhân
quyền, đ̣i dân chủ qua phương cách đấu
tranh của công nhân. Phải, chỉ có công nhân ngày nay
mới có những điều kiện tốt để
đấu tranh. Công nhân Việt Nam, trong công thức
một Việt Nam hội nhập WTO, với các nhà tư
bản ngoại quốc đang háo hức vào Việt Nam
để bóc lột sức lao động rẻ tiền.
Nếu Việt Nam ngày nay là một thị trường, th́
tư bản phải biết tạo thị trường,
tức là tạo măi lực. Mà tạo măi lực th́ trước
tiên phải đem việc làm vào Việt Nam bóc lột
sức lao động (50 US $ một tháng - đồng lương
chết đói) để tạo những món hàng rẻ mà
lợi nhuận cao. Tạo măi lực để bán hàng tiêu
dùng công nghệ mũi nhọn – thí dụ điện
thoại cầm tay. Ngơ nào cũng lợi!
Việt
Nam ngày nay đang đi vào con đường nô lệ
của thuộc địa mới, thuộc địa tiêu
dùng, của đế quốc mới, đế quốc các
xí nghiệp đa quốc gia. Công nhân rẻ tiền
Việt Nam làm nô lệ nghề nghiệp cho công nghệ
gia công tháo ráp; nô lệ tiêu thụ cho công nghệ mũi
nhọn; nô lệ t́nh dục cho công nghệ giải trí và
du lịch cho người nước ngoài; nô lệ văn
hóa cho công nghệ giải trí và ru ngủ nhân dân Việt
Nam an phận phục vụ hoàn cầu. Nô lệ và làm nghèo
đất nước cùng quả địa cầu, v́
ở Việt Nam hiện nay đang xử dụng những
chất hoá học dơ bẩn để lưu trữ
hoặc biến chế thành sản phẩm cho nông
nghiệp Việt Nam.
V́
vậy, công nhân phải là mũi nhọn của đấu
tranh. V́ vậy, hải ngoại chúng ta phải tiếp
sức, hà hơi, theo dơi, hỗ trợ, để công nhân
Việt Nam ư thức được họ đang bị bóc
lột tàn nhẫn. Nhóm cộng sản Ba Đ́nh đă
thấy, nên những ngày gần đây trí thức đấu
tranh dân chủ mới bị kềm chế và các lănh
đạo công nhân mới bị đàn áp thô bạo.
Sau
chuyến đi trong băo táp, ông Nguyễn Minh Triết
trở về Việt Nam hồ hởi tự khen tài “ca bài
con cá ”, nhờ đó mới mang về được...
các lời hứa: sẽ có 11 tỷ tiền đầu tư.
Nhưng Có ai hỏi Ông Nguyễn Minh Triết, người
đứng đầu tất cả công nhân Việt Nam,
đại diện của công nhân Việt Nam, có biết
khi ngoại quốc vào, các công ty sẽ kư hợp đồng
với Việt Nam vể vấn đề lương
bổng sẽ trả bao nhiêu, điều kiện thâu thuê
người Việt Nam thế nào? Làm bao nhiêu giờ? Có
cantine không? Có quỹ Hưu trí không ? Có quỹ Xă hội
không? Hay chỉ là thứ lương công nhân rẻ
nhứt thế giới và công nhân Việt Nam cũng
sẽ phải tiếp tục làm một thứ nô lệ
trá h́nh?
Ba ngày
hội thảo, làm việc với nhau, cùng nhau nhất trí,
nhưng điều quan trọng là đă nói được
tất cả với nhau và thật sự đă hiểu
nhau.
Ngày
chủ nhật tan hàng, lên xe 14 giờ, có thêm anh chị
Đoàn Viết Hoạt tháp tùng thế chỗ của Vũ
Thư Hiên ở lại.
Chúng
tôi lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt sông Wisla,
chào Warszawa ngập tràn nắng ấm, một khung trời
phía Đông ấm dịu hơn không gian giá lạnh Paris.
Chúng tôi thân chào dân Ba Lan dễ mến, thân chào các
kiều nữ tóc vàng dịu hiền, khả ái. Chúng tôi
thân chào chị Mạc Việt Hồng, thân chào cô Tôn Vân
Anh, thân chào anh Trần Ngọc Thành, thân chào anh Nghệ và
thân chào phái đoàn Tiệp.
Về
tới Berlin, v́ trời tối, lay hoay lạng quạng, chúng
tôi lại lạc đường.
Chuyến đi này, chúng tôi nói đùa với nhau rằng
phái đoàn chúng tôi cứ y như Đảng Cộng
sản ưu việt Ba đ́nh, lay hoay, lạng quạng
rồi lạc lối, lạc lối xong lại ḍ dẫm
t́m đường. Mỗi lần t́m ra đường là
một lần thắng lợi! Và phái đoàn chúng tôi
cứ từ thắng lợi này đến thắng
lợi khác... thét rồi cũng về đến Paris.
Bởi quá nhiều thắng lợi nên không người ôm
“vô lăng” thay thế, Phan Văn Song cứ phải lái
từ sông Wisla về đến sông Seine, vượt
quảng đường dài ngót 2.000 cây số.
Về đến Paris vào buổi chiều. Anh em chúng tôi
lại nhà đại lăo Niên trưởng Trần Thanh
Hiệp, để Đại ca ủy lạo bao tử,
chứ dọc đường cứ quán tây, bánh ḿ, cà phê
nó làm xót xa gan ruột.
Mang
chuông đi đánh xứ Cực Tây
Cực
Tây nước Pháp có Vùng Bretagne, thủ phủ là thành
phố Rennes, một địa danh có nhiều liên hệ
lịch sử với Việt Nam. Những viên Tổng
đốc cai trị Việt Nam lúc xưa toàn thuộc binh
chủng Hải quân. Bộ Hải quân đặt ở
Rennes. Các trường Trung học thuộc địa Pháp
đều quan hệ trực tiếp với Đại
học Rennes.
Rennes
cũng là nơi có nhiều tổ chức từ thiện,
nhiều hội đoàn thiện nguyện, những cơ
sở này thường gởi con em hoặc nhân viên đi
làm công tác từ thiện xă hội ở Việt Nam. Do
đó, họ có khá nhiều thắc mắc sau khi trở
về từ Việt Nam, họ t́m đến và nêu
những câu hỏi với anh em Việt Nam tỵ nạn
cộng sản định cư ở vùng này. V́ nhu
cầu thông tin chính xác và cũng để phổ
biến rộng răi, các chiến hữu ở Rennes thường
liên lạc và chia xẻ với chúng tôi.
Hôm tháng
3/2007, phái đoàn Nguyễn Đ́nh Bin, đại sứ
của Nhà nước Việt Nam Xă hội chủ nghĩa
nhờ một hội đoàn thiện nguyện có cảm
t́nh địa phương, tổ chức một buổi
nói chuyện giới thiệu về đất nước
Việt Nam, nhưng sự thật, dụng ư của
cộng sản Ba Đ́nh là tuyên truyền “ca bài con cá”
để xin thêm cảm t́nh và kết nạp cảm t́nh
viên. Anh em cộng đồng Việt Nam biết được,
báo động với lăo hữu Nguyễn Văn Trần.
Chỉ trong ṿng hai ngày, Nguyễn văn Trần và Vơ Nhơn
Trí có mặt ở Rennes, và những câu hỏi của Vơ
Nhơn Trí với Nguyễn Văn Trần đă làm
Nguyễn Đ́nh Bin ấp úng, cứng thêm lưỡi
gỗ và Ban tổ chức phải một phen rối
loạn.
Các nhà
báo có mặt hôm ấy đi từ ngạc nhiên đến
ṭ ṃ, họ vốn biết ở Việt Nam có những
cuộc bắt bớ người đấu tranh dân
chủ, nhưng các Hội đoàn của người Pháp
ở Bretagne vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Họ t́m
hiểu ở anh em người Việt tỵ nạn
cộng sản ở Bretagne. Và rồi, với ba tờ báo,
đặc biệt tờ Ouest- France, tổ chức một
buổi hội luận, tất cả các hội đoàn
thiện nguyện Pháp đều được mời,
kể cả những hội có cảm t́nh với Việt
Nam Xă hội Chủ nghĩa.
Thế
là bốn anh em chúng tôi trực chỉ lên đường
phó hội.
Buổi
Hội luận được tổ chức ở Langueux,
gần Saint Brieuc trong tỉnh Côtes d’Armor, cách Rennes 100 cây
số.
Để
tỏ ḷng tri ân sâu xa tất cả các tổ chức
thiện nguyện đă từ bao năm đến với
Việt Nam, giúp đỡ Việt Nam, cũng như dân Pháp
đă ngày nào đă hào hiệp cứu vớt các
thuyền nhân Việt Nam chơi vơi trên biển Đông
về cưu mang. Khúc phim Vớt thuyền Nhơn trên
Biển Đông được chiếu khai mạc chương
tŕnh đồng thời giới thiệu với thính
giả về chúng tôi, là những thuyền nhân tỵ
nạn của năm nào, đă tạo một không khí
cảm động. Sau đoạn phim ngắn đó là
bức h́nh Linh mục Nguyễn Văn Lư bị bịt
miệng trước toà, đă làm xao xuyến nhiều người
Pháp hiện diện.
Nhà báo Bùi Tín, cựu phó Tổng Biên Tập Báo Nhân Dân,
nay là nhà báo tự do, chánh thức ly khai với chế
độ cộng sản Ba Đ́nh, phát tiếng súng đầu
tiên với một bài 30 phút, ông tóm tắt t́nh h́nh chính
trị, kinh tế và đặc biệt tệ nạn xă
hội cùng t́nh trạng thiếu nhân quyèn, phi dân chủ
của Việt Nam ngày nay. Xong, sang phần hai, mời
tất cả mọi người đặt câu hỏi.
Lần lượt Vơ Nhân Trí bước qua lănh vực
kinh tế, Nguyễn Văn Trần mạch lạc phần
giáo dục và Phan Văn Song giải đáp tất cả
những thắc mắc.
Các
diễn giả nói nhiều đến điều kiện
đời sống, điều kiện làm việc,
nhấn mạnh về trách nhiệm của nhà cầm
quyền. Trong một nước thiếu dân chủ, không
tự do, và đặc biệt, tự do báo chí bị bóp
nghẹt, th́ làm sao thế giới bên ngoài biết
được thực trạng phát triển của xă
hội Việt Nam.
Chúng
tôi nói rơ về vấn đề giúp đỡ nhân đạo
cho Việt Nam là một việc cần thiết, nhưng
sự giúp đỡ phải cẩn thận, cần
phải có điều kiện khi đến với các cơ
quan mọi cấp Nhà nước cộng sản, để
vật chất giúp đỡ phải được
thực sự đến tay người dân nghèo.
Sau
buổi họp, nhiều nhà thiện nguyện tự
hỏi rằng họ có bị lường gạt không? Chúng
tôi đưa ra khẩu hiệu: “Giúp người
Việt Nam, không giúp Việt Nam”. Các bạn người
Bretagne tỏ ra hiểu ư của chúng tôi và họ rất
hài ḷng.
Sau
đó, chúng tôi đề nghị hai lá thư: một
gởi Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng,
một gởi Ngoại Trưởng Pháp, Bernard Kouchner,
để yêu cầu can thiệp về vấn đề Nhân
Quyền ở Việt Nam, thứ nhất, hăy thả ngay,
thả tất cả những người tù chánh trị và
lương tâm, đính kèm một bản danh sách 48 tù nhân
chánh trị, sau đó, yêu cầu nhà nước Việt
Nam nên tiếp xúc và nói chuyện thẳng với các trí
thức đối lập để đem lại Tự
do, Dân chủ cho Việt Nam.
Kết
thúc buổi hội luận là một tiệc trà liên hoan
vui vẻ.
Không
khí ấm cúng của thính pḥng, giọng hát ngọt ngào
của nữ ca sĩ Bích Chiêu với bản “Nỗi Ḷng”,
mà thời niên thiếu của Phan Văn Song từng phen
trồng cây si nàng nơi Quán Anh Vũ... với những ly
trà đá 20 đồng... đưa Song trở về dĩ
văng. Oh, nostalgie!
Và mưa
vẫn tiếp tục rơi...
Ngoài
hiên, giọt mưa hè đang thánh thót rơi!
Hai hôm
sau, anh chị em trong cộng đồng Việt Nam ở
Bretagne thay phiên mời chúng tôi đến từng địa
phương họp vui cùng với gia đ́nh.
Ôi t́nh
cảm Việt Nam... cách nhau trung b́nh 100 cây số, trưa
Brest, chiều Quimper, sáng hôm sau Vannes, tối về lại
Rennes, để sáng thứ tư tan hàng, kẻ về
Hồi Nhơn Sơn, người trở lại Roissy en
Brie cùng lăo tuớng Bùi Tín.