Tường Trình Buổi "Họp Báo" của Phái Đoàn Nguyễn Trọng Nhân Ở San Francisco

Chúng tôi đến thành phố San Francisco vào lúc khoảng 1:00, ngay 10-12-05. Nắng hanh vàng rất đẹp nhưng vẫn không làm bớt đi cái không khí lành lạnh của nột chiều cuối năm ở thành phố cảng nỗi tiếng nầy.
Cũng giống như các thành phố lớn khác trên nước Mỹ, rất khó khăn mới tìm được một chổ đậu xe. Phải mất gần 30 phút đi bộ thì phái đoàn chúng tôi mới tìm đến được nơi họp của "phái đoàn Da Cam" trên đường Van Ness.
Từ xa, chúng tôi đã thấy một số khá đông người Việt đứng nước toà nhà cao nầy và cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phất phới bay trong nắng chiều.
Hầu hết số người đông đảo đến biểu tình chống tuyên truyền chiều nay đến từ San Jose, do hai ông Hồ Văn Khởi và Hoàng Thế Dân - đại diện Cộng Đồng Băc Cali - hướng dẫn.
Nơi "phái đoàn Da Cam" tổ chức buổi họp báo là một phòng nhỏ có sức chứa tối đa khoảng 70 người. Ngoài 4 người sang từ Việt Nam: Ông Nguyễn Trọng Nhân, người thông dịch, ông Hải, bà Nhựt - "nạn nhân chất độc Da Cam -  còn có vài người Mỹ địa phương trong hội Veterans For Peace, vài sinh viên Mỹ - Mễ được chiêu dụ, vài tên cò mồi lom khom đi tới đi lui, số còn lại là toàn là người Việt, chiếm hơn 3/4 số người trong phòng họp - đến từ khắp nơi để chống đối việc có mặt của "phái đoàn Da Cam" và cũng để phản đối việc tuyên truyền bịp bượm của Cộng Sản Hà Nội.
Bên phía đoàn thể, ngoài phái đoàn cộng đồng Bắc Cali do ông Hồ Văn Khởi hướng dẫn, còn có  phái đoàn của Giáo Sư Trần Cảnh Xuân , Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, Tiến sĩ Mai Thanh Truyết - Kỹ Sư Nguyễn Minh Quang trong Hội Khoa Học Và Kỹ Thuật Việt Nam đến từ  Orange County, và phái đoàn Trung Ương cũng như hai phái đoàn của các cơ sở thuộc Khu Bộ Nam - Bắc California của Đại Việt Quốc Dân Đảng.
Giới truyền thông hiện hiện chỉ thấy một ký gỉa của một tờ báo lá cải trong vùng; phía người Việt chúng tôi thấy có bà Diễm Hương của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ, ông Cường - phóng viên của tờ Saigon-Usa News.

Phiên họp được bắt đầu vào khoảng 2:20 chiều. Ông Ngô Thanh Nhàn, con bà Ngô Bá Thành, lúm khúm đứng lên tự giới thiệu là điều hợp viên và giới thiệu qua thành phần phái đoàn đến từ Việt Nam. Trong khi nói, thỉnh thoảng ông Nhàn liếc nhìn ông Vũ Đức Vượng, đang ngồi im lặng trên một chiếc ghế cao, bên phải của phòng họp, để hội ý hay nhận chỉ thị bằng tín hiệu.

Có thể đánh hơi được bầu không khí hơi căng thẳng, và  nhìn thấy "phe ta" chỉ có vài người hiện hiện, nên ông Nhàn chận họng trước " đây là cuộc hội thảo trong hòa bình (peaceful meeting), đề tài thảo luận và những câu hỏi không được đi ra ngoài chuyện chất độc Da Cam".


"Phái Đoàn Da Cam". Hình của SaiGonUSANews.

Chương trình bắt đầu bằng cách chiếu lại những cuốn phim tài liệu, như cảnh máy bay Mỹ, máy bay "Ngụy" dội bom bừa bãi vào làng mạc ở vung nông thôn; từng đoàn máy bay rải chất độc Da Cam xuống những cánh rừng bạt ngàn. Sau đó là cảnh những "nạn nhân da Cam", gìa - trẻ - con nít đều có. Những đứa trẻ dị dạng, tật nguyền và rất nhiều bào thai đựng trong những bình thủy tinh. Tất cả những bệnh nhân  trong phim tài liệu nầy đều được gọi là "nạn nhân của chất độc Da Cam".

"Nạn nhân chất độc Da Cam" đầu tiên kể trước cử tọa về cuộc quảng đời đau khổ, bất hạnh của mình kể từ lúc "tiếp xúc" với chất dioxin, là bà Nhựt, khoảng 65 tuổi.
Với một lối kể mạch lạc, lời kể rất văn vẻ, trau chuốt so với cái cung cách quê mùa, chất phát của bà. ai cũng thấy rằng bà đã học thuộc lòng một bài viết sẳn và bây giờ chỉ có việc nói lại thôi. Bà cho cử tọa biết rằng bà "dính líu" đến độc tố dioxin vào khoảng năm 1962 ở Củ Chi, Tây Ninh. Bị ngứa và những triệu chứng khác thường nên bà về Sài Gon lo chửa tri.. Bất hạnh thay, bà lại bị chế độ miền Nam bắt bỏ tù , giam vào chuồng cọp 6 năm 9 tháng ở Côn Đảo. Sau đó nhờ một người Mỹ "yêu chuộng hòa bình" can thiệp nên bà cùng với 332 phụ nữ khác cùng cảnh ngộ đã được thả ra.
Bà tiếp tục cho biết là sau khi ra tù, bà lập gia đình, và " từ năm 1966 đến năm 1972, tôi bị sẩy thai 3 lần. Chất độc Da Cam đã cướp đi khả năng sinh con của tôi. Một trong những bào thai đựng trong bình mà qúi vị thấy trong phim là con của tôi".

Người kể kế tiếp là "nạn nhân" Hồ Sĩ Hải, khoảng 60 tuổi. Thoáng trông, ai cũng cảm tưởng ông Hải là công an hay là một cán bộ được huấn luyện thuần thục, không có nét nào giống "một nông dân ở thái Bình" cả .
Với khuôn mặt trông rất bình thản, không lộ một chút xúc động nào, ông kể lại nỗi bất hạnh của gia đình sau khi "tiếp xúc với chất độc Da Cam" một cách rất trơn tru, bài bản. Ông Hải cho biết rằng năm 1966 ông là tài xế trong một đơn vị vận tải đưa lính, súng đạn vào miền Nam trên đường mòn Hồ Chí Minh. Đơn vị vận tải của ông được lịnh ngủ vào ban ngày, di chuyển vào ban đêm. Nơi ông đóng quân lần đầu tiên là một khu rừng không có lá cây. Có những lúc đang ăn cơm thì thấy từng đoàn máy bay rải chất độc Da Cam trên đầu "và rơi lộp bộp xuống đồ ăn".
Hậu qủa của chất độc Da Cam gây ra cho gia đình ông, là " 3 đứa con tôi, một đứa thì câm, mất trí; đứa thư hai thì bị điếc, ung thư xương; đứa thứ 3 thì bị điên ngay từ lúc mới sinh ra".  Còn vợ ông, một đồng ngũ trong chiến trường xưa, hiện "đang bị bịnh ung thư, có thể chết trong tuần tới hay tháng tới".

Bác sĩ Nguyễn Trọng Nhân, nguyên bộ trưởng y tế, tổng kết buổi hội thảo trước khi trả lời những câu hỏi của cử tọa. Ông cho biết rằng chất độc Da Cam do quân đội Mỹ thả trong thời chiến tranh là vi phạm vào hiệp ước quốc tế đã được ký vào năm 1925. Khoảng 4 triệu rưỡi người Việt Nam là nạn nhân của chất độc nầy; nước Việt Nam hiện nay là một nước nghèo nhất trên thế giới vì do hậu qủa của " gần 30 năm chiến đấu chống quân Mỹ xâm lược và tay sai". Ông gay gắt lên án chính phủ Mỹ đã phi phạm hiệp định Paris vì không bồi thường  hơn 3 tỉ đô như đã hứa, rồi anh thiết tha kêu gọi " di hại của chất độc Da Cam qúa lớn, nằm ngoài khả năng giải quyết của chúng tôi. Tôi mong các bạn giúp đở trong vụ kiện các công ty hóa chất Mỹ để mang lại sự công bằng cho mấy triệu nạn nhân. Được như vậy thì chúng ta ai cũng là người thắng cuộc...".

Phần họp báo được dành cho khoảng 30 phút. Hầu hết những người đưa ra câu hỏi là toàn "phe ta", những tên Mỹ cò mồi trong hội Veterans For Peace, chỉ có 2 "người ngoài" là được đặt câu hỏi:

1. Bà Diễm Hưong, phóng viên của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Sau khi nói những lời chia xẻ về những điều bất hạnh với bà Nhựt và ông Hải, thăm hỏi về đời sống gia đình, bà Diễm Hương hỏi là đất nước đang trong tình trạng "nghèo nhất thế giới" như vậy, ngân khoảng viện trợ cho mỗi "nạn nhân Da Cam" chỉ có 30 xu (theo lời ông Nguyễn Trọng Nhân), thì tại sao nhà nước lại bỏ ra cả triệu đô la để tổ chức trình diễn "Duyên Dáng Việt Nam" ở Úc, sao không dành số tiền nầy cho "nạn nhân Da Cam"?

Có tiếng của dân cò mồi ngồi phía trước phản đối rằng câu hỏi của bà Diễm Hương không nằm trong đề tài thảo luận. Ông Nguyễn Trọng Nhân trả lời rằng Hội Nạn Nhân Chất Độc Da Cam không phải là hội của chính phủ, và ông không phải là nhân viên chính phủ nên không biết việc nhà nước sử dụng tiền ra sao.

 

 
Bà Diễm Hương- phóng viên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ đang đặc câu hỏi
Hình của SaiGonUSANews.

2. Kỹ Sư Nguyễn Minh Quang, Phó Chủ Tịch Hội Khoa Học Và Kỹ Thuật Việt Nam, đưa ra câu hỏi :
Quái thai, dị dạng, bị ung thư thì ở đâu cũng có. Vậy ở Việt Nam, có một chứng minh khoa học nào để kết luận tất cả những nạn nhân được chiếu trong phim vừa rồi là do hậu qủa của chất độc Da Cam, có tài liệu nghiên cứu khoa học nào không? Và làm sao Ông Hải, bà Nhựt biết được bịnh của họ là do chất dioxin trong Orange agent gây ra?

Ông Nguyễn Trọng Nhân trả lời rằng chưa có tài liệu chính thức, và có lẽ vì Kỹ Sư Nguyễn Minh Quang bỏ nước đi qúa lâu nên không nắm vững tình hình ở Việt Nam. Ông Nhân cho biết rằng ở Việt Nam, năm 1983, có thành lập một cơ quan chuyên nghiên cứu về vấn đề nầy, và có 2 cuộc hội thảo "có tầm vóc quốc tế ", một ở Hà Nội và một ở  Sài Gòn.

Kỹ Sư Quang sau đó có tặng ông Nguyễn Trọng Nhân một tập tài liệu của HKH&KTVN, trong đó có những bài viết phản bác lại lập luận của Hội Nghiên Cứu Chất Độc Gia Cam Việt Nam.



Hình chụp cảnh Kỹ Sư Nguyễn Minh Quang - Phó Chủ Tịch HKH & KTVN - đang chất vấn Nguyễn Trọng Nhân.
 Hình của Đặc phái viên ĐVQDĐ

Cuộc "họp báo" đến đây chấm dứt. Có điều người ta thấy thời lượng cho buổi "họp báo" qúa ít mà người trả lời thì cứ vòng vo tam quốc, những câu trả lời dài lê thê không liên quan gì đến câu hỏi cả.

Thêm nữa, hình như thông dịch viên và người trong phái đoàn đã học thuộc bài trước rấy kỹ. Có khi Bác Sĩ Nguyễn Trọng Nhân, của Bà Nhựt, ông Hải trả lời một đàng nhưng được dịch sang một nẽo khác. Chẳng hạn như có lúc hăng máu lên, ông Nguyễn Trọng Nhân nói " chúng tôi hiện nay là một nước nghèo nhất thế giới vì phải chiến đấu gần 30 năm chống lại sự xâm lăng của Mỹ và bọn tay sai", thì thông dịch viên chỉ dịch ra " chúng tôi nghèo vì chiến tranh gần 30 năm".

Khi phái đoàn của Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam vừa ra tới cửa thì ông Nguyễn Trọng Nhân chạy theo kéo tay Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết, nói " chúng tôi nhận ra sự hiện diện của Tiến sĩ ngay từ đầu. Tiến sĩ là người nỗi tiếng, vậy xin chụp chung tấm hình để lưu niệm. Hy vọng chúng ta có thể hợp tác nghiên cứu trong tương lai". Lâm vào tình thế tiến thối lưỡng nan, cực chẳng đả TS Mai Thanh Truyết phải mĩm cười bắt tay và tuyên bố " tôi sẽ hợp tác với qúi vị trên phương diện khoa học về vấn đề Da Cam nầy nhưng kết qủa những nghiên cứu của chúng tôi lâu nay khác xa với những kết qủa nghiên cứu của qúi vị".

 

 
Hình Nguyễn Trọng Nhân quàng vai chụp chung với TS Mai Thanh Truyết. Hình của SaiGonUSANews.

Có rất nhiều câu hỏi mà người tham dự muốn đặt ra, nhưng vì không có thời giờ và "ngoài đề tài", như: tại sao bà Nhựt, một người nông dân chất phát, bị bịnh nặng quê ở Củ Chi, lại bị chính phủ VNCH bắt nhốt trong "chuồng cọp" ở Côn Đảo đến gần 7 năm? Bà bị bỏ tù từ năm 1962, 6 năm 9 tháng sau may nhờ một "người Mỹ yêu chuộng hòa bình" can thiệp nên mới được thả ra cùng với 332 phụ nữ bị nhốt giống như bà. Như vậy bà được thả ra vào khoảng năm 1969. Sao bà lại cho biết rằng lần sẩy thai đầu tiên vào năm 1966? Không lẽ bà Nhựt mang thai trong lúc bị nhốt trong "chuồng cọp" ở Côn Đảo sao? Lần cuối cùng bà bị sẩy thai là năm 1972, vậy ở miền Nam, trước năm 1975, ai có trách nhiệm giữ lại thai nhi đó để bây giờ "một trong bào thai mà qúi vị thấy trong phim vừa rồi là con của tôi".

Ở nơi ông Hải cũng vậy. Đơn vị vận tải của ông ngày ngủ, đêm đi. Làm sao có chuyện "máy bay Mỹ từng đàn rải chất độc Da Cam xuống như mưa trong bữa ăn"? Mỹ đâu có rải chất Orange Agent vào ban đêm?
Ban ngày sao đơn vị của ông không chịu ngủ, chịu trốn cho kỹ mà lại rủ nhau mang cơm ra ăn giữa trời để hứng "chất độc Da Cam rớt xuống bửa ăn như mưa"?
Sao ông Nguyễn Trọng Nhân lại lên án chính phủ Mỹ phi phạm Hiệp Định Paris vì không bỏ ra 3 tỉ để bồi thường chiến tranh?  Phía nào đã vi phạm hay xé bỏ hiệp định trước?
Còn nhiều, còn rất nhiều câu hỏi nhưng ai nấy đều ấm ức trong lòng và tự tìm lấy câu trả lời cho chính mình.

Trời bắt đầu tối. Gío lạnh từ vịnh thổi vào từng cơn. Những đứa con tha hương của Mẹ Việt Nam đến từ nhiều nơi bắt tay nói với nhau nói những lời từ biệt và hẹn sẽ gặp lại nhau trong lần đấu tranh tới.

Đặc Phái Viên của Đại Việt Quốc Dân Đảng tường trình.