Việc thi hành Hiệp Ước Biên Giới 1999

Nguyễn văn Canh

Ngày 27 tháng 12 năm 2001, Thứ Trương Ngoại Giao Việt cộng Lê công Phụng, cùng với Đại Sứ Trung Cộng tại Việt nam đến thị trấn Móng Cái thuộc tỉnh Quảng Ninh làm lễ xây Mốc đánh dấu biên giới mới dựa theo Hiệp Ước mà Việt Cộng và Trrung cộng kư kết tháng 12 năm 1999. Tại đây, Phụng tuyên bố rằng hai bên đă đồng ư hoàn tất công tác trắc địa, phân định biên giới, dựng các mốc đánh dấu biên giới giữa 2 quốc gia càng sớm càng tốt. Như thế, sẽ giúp thiết lập một biên giới hoà b́nh, hữu nghị và ổn cố lâu dài[1]. Phiá Việt nam bắt đầu công tác phận định lănh thổ này bằng cách dựng lên một cột trụ bằng đá granite cao 2.2m, rộng 50 cm ngay tại cổng biên giới Móng Cái. Đây là cột Mốc đầu tiên trong số 1,500 mốc sẽ được đặt dọc biên giới trên một khoảng dài 1,350 cây số[1], trong tổng số 2363 cây số biên giới giữa 2 quốc gia.

Cùng lúc đó, tại thị trấn Đông Hưng thuộc Trung Hoa, bên kia Móng Cái, Thứ trương Ngoại Giao Trung Cộng là Wang Yi đến dự một buổi lễ tương tự. Wang ca tụng rằng mối quan hệ Việt-Hoa đă phát triển tốt đẹp mấy năm vừa qua, rằng công tác phân định lănh thổ sẽ hoàn tất trong ṿng 3 năm. Wang nhấn mạnh rằng công tác này là nền tảng cho việc duy tŕ an ninh, phát triển phồn vinh và ổn cố vùng biên giới[1].

Tháng 12, 1999, Việt cộng và Trung cộng đă kư Hiệp Ước Biên Giới. Và Quốc Hội Việt nam đă phê chuẩn Hiệp ước ấy vào tháng 6-2000.
 

Lấn chiếm đất

Cho đến ngày hôm nay, Đảng Cộng Sản Việt nam (VC) không tiết lộ một chi tiết nào liên quan đến Hiệp ước ấy. Nội dung Hiệp ước được Lănh đạo Đảng CS coi là bí mật quốc gia. Công chúng chỉ biết một cách mơ hồ rằng chừng 70 địa điểm tranh chấp đă được giải quyết. Chắc rằng VC muốn ám chỉ tới những ngọn đồi và các địa điểm chiến lược của Việt nam mà quân đội Trung cộng chiếm đoạt vào thời gian có cuộc chiến tranh vào tháng 2-1979. Trong kỳ xâm lăng này, quân đội Trung cộng tiến sâu vào nội địa Việt nam tới 40 cây số trong phạm vi các tỉnh Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai và Lai Châu. Sau 17 ngày xâm lăng, Trung cộng tuyên bố đă dạy Việt nam một bài học rồi rút quân về. Tuy nhiên, Trung Cộng đă để lại quân đội ở Việt Nam, chiếm đóng các cao địa ấy, dùng làm các căn cứ hành quân từ đó bắn pháo binh đe dọa Việt Nam, với mục đích là cầm chân 600,000 quân Việt cộng tại chíến trường phía Bắc này. Đến năm 1987, cuộc đối đầu sát vùng biên giới hầu như ngưng lại. Vào thời gian này, VC kêu rằng quân TC đă di chuyển 100 Mốc biên giới vào sâu nội địa Việt nam.

Sau khi tái thiết lập bang giao vào năm 1991, quân trú pḥng Trung cộng tại các địa điểm trên đuổi nông dân Việt ra khỏi đất đai của họ. Chúng đưa nông dân Tầu từ bên kia biên giới sang lập nghiệp. Có những báo cáo của truyền thông quốc tế đề cập tới việc lính Trung Cộng đốt nhà nông dân Việt trong vùng Lạng Sơn, cạnh quốc lộ 1, đuổi họ đi, và rằng khi có những biến cố đó, Việt nam không dám gửi phản kháng mạnh cho Trung cộng. Nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VC chỉ nói rằng từ nay trở đi phía bên kia (ám chỉ Trung Cộng) đừng phạm phải các hành vi đó nữa.

Không một ai biết chắc có bao nhiêu vùng tranh chấp; các vùng đó nằm ở đâu; mỗi vùng rộng hẹp ra sao. VC không nói ǵ đến vấn đề đó được giải quyết như thế nào: như TC tự nguyện trả lại đất cho Việt nam hay trả như thế nào? Ai là người tiếp nhận; hoặc phần đất nào bị mất về tay Trung cộng?

Mới đây, một vài thành viên bất măn trong Ban Lănh đạo tiết lộ ít chi tiết: 789 cây số vuông đă bị chuyển nhượng cho Trung cộng qua Hiệp ước 1999. Trong tháng 12 vừa qua, một quan sát viên báo cáo rằng khi ông ta đến thăm Ải Nam Quan- Cửa Ải giữa hai quốc gia, được xây bên bờ phía Nam sông Nam Quan, làm ranh giới chia đôi 2 nước, th́ bị lính canh cấm đi vào. Ông ta phải đi ṿng sang Trung Hoa, rồi xuống. Báo cáo của ông ta nói rằng cái cổng cũ đă biến mất. Một cổng mới được xây về phía Nam, cách cổng cũ 5 cây số. Trong thời gian có cuộc chiến, quân Trung cộng tàn phá hết các cơ sơ phía nam bờ sông. Sau 1991, các cơ sở mới được xây lại. Một ṭa nhà hành chánh được dựng lên dùng làm văn pḥng lo các dịch vụ như di trú, quan thuế, cảnh sát, anh ninh, quân sự, bưu điện, viễn thông v.v. đă lọt vào tay Trung Cộng. Hơn nữa, các tài sản của tư nhân như khách sạn, nhà hàng, cơ sở buôn bán, nhà cửa nay thuộc quyền sở hữu của Trung Cộng. Nhiều di tích lịch sử, thắng cảnh cũng chịu cùng chung một số phận[1].
 

Sự việc đó xẩy ra như thế nào?

Vào tháng 9 -1989, Nguyễn văn Linh, là Tổng Bí Thư Đảng CS lúc đó, Phạm văn Đồng, Cố Vấn và Đỗ Mười, Thủ tướng bí mật đi Trung cộng để xin tái lập bang giao. Họ được Giang trạch Dân và Lư Bằng tiếp tại Thành Đô. Trung cộng biết rằng Liên sô sắp sửa cắt hết viện trợ kinh tế, nên đưa ra rất nhiều điều kiện. Một trong các điều kiện đó là phải đuổi hết các phần tử chống Trung Cộng ra khỏi Ban Lănh đạo Đảng. Vào tháng 6 năm 1991, nhóm này thực hiện các cam kết với Trung cộng nhân dịp Đại Hội Đảng kỳ VII. Vài tuần lễ sau đó, Lê đức Anh bí mật đi Trung Hoa, và tháng 11 năm ấy, bang giao được thiết lập giữa hai đảng và hai quốc gia.

Đỗ Mười, tân Tổng bí thư, và Vơ văn Kiệt, tân Thủ tướng đi Trung cộng đến làm lễ thiết lập bang giao. Họ cam kết giải quyết vấn đề biên giới. Vào tháng 2 năm 1999, Lê khả Phiêu trong một cuộc viếng thăm vội vă tại Trung Hoa, xác nhận với Tổng bí thư Đảng CS Trung Hoa các kế hoạch, đă được loan báo vào năm 1997 để h́nh thành Thỏa ước về biên giới vào năm 1999 và về Vịnh Bắc Việt vào cuối năm 2,000[1].

Rồi trong tháng 12 vưà qua, Tổng bí thư Nông đức Mạnh sang thăm Trung Hoa. Thông cáo chung kư ngày 2 tháng 12 nói rằng: "Hai bên cũng sẽ tích cực xúc tiến mau lẹ tiến tŕnh ấn định biên giới, cắm các mốc đánh dấu, biến đổi biên giới Việt-Hoa thành biên giới ḥa b́nh, hữu nghị và ổn cố lâu bền,[1]" hay nếu dùng danh từ của hăng thông tấn Trung cộng Xin Hua: "xúc tiến mau lẹ phân định các vùng tranh chấp trên đất liền và trên biển"[1].

Các lănh đạo VC thường luôn nhắc lại lời nói của Giang trạch Dân: Liên Bang Hữu Nghị, Hợp Tác Toàn Diện, Ổn Cố Lâu Bền và Hướng Về Tương lai. Và Nông dức Mạnh tuyên bố đây là lời vàng ngọc phải theo.

Thật rơ là Trung cộng đă cấy được các tay sai vào Ban Lănh Đạo Đảng CSVN để thực thi các âm mưu của chúng. Và việc chuyển nhượng đất đai này được thực hiện một cách êm thấm.

Không ai ngạc nhiên khi biết rằng trong cuộc viếng thăm chính thức vừa qua, Lư Bằng đă đến ôm hôn hai người "bạn thân" là Lê Khả Phiêu và Đỗ Mười dù hai người này đă bị hạ bệ.

Để thi hành Hiệp ước, Ủy Ban Phân Định Biên Giới Việt-Hoa được thiết lập. Ủy Ban đă họp phiên họp kỳ II tại Hà nội từ ngày 14 tháng 2 đến 2 tháng 3, 01. Hai bên đă trao đổi quan điểm về 9 bản văn liên quan đến việc phân định biên giới. Họ đồng thuận về thời khóa biểu công tác cho các toán hỗn hợp pbụ trách công việc phân định biên giới, trao đổi bản đồ vị trí các mốc, so sánh các địa điểm nơi đặt mốc, và thảo luận các dấu hiệu mốc được sử dụng[1]. Với sự cam kết của Nông đưc Mạnh, cả hai bên vội vă tổ chức các buổi lễ đặt Mốc biên giới đầu tiên để cho Biên giới mới này trở thành chính thức.

Đây là hành vi cuối cùng của VC trong tiến tŕnh chuyển nhượng một phần lănh thổ cho Trung cộng.
 

Vấn đề pháp lư.

Theo Công Pháp QuốcTế và Quốc Nội và các tập tục hiện có liên quan đến việc chuyển nhượng lănh thổ, bất cứ chính quyền nào cũng phải tuân theo một số qui luật để việc đó có giá trị:

  1. Phải có một điều khoản trong Hiến pháp qui định rằng chính quyền ấy được phép làm việc này. Nếu không có điều khoản nào như vậy ghi trong Hiến Pháp, th́ phải tổ chức trưng cầu dân ư để dân chúng quyết định.
     
  2. Thủ tục chuyển nhượng phải tiến hành công khai.
     
  3. Cũng như trong ngành tư pháp, phải có trao đổi vật (consideration) giữa hai bên, giống như việc mua/bán.
     

Ứng dụng vào trường hợp VC chuyển nhượng phần đất biên giới cho Trung Cộng, ta không thấy có một điều nào được thỏa măn.

  1. Hiến pháp 1992 của Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt nam không có một điều khỏan nào trù liệu về vấn đề nàỵ Và VC cũng không tổ chức trưng cầu dân ư.
     
  2. Đảng CSVN đă thực hiện việc này một cách bí mật.
     
  3. Không có trao đổi một vật ǵ giữa hai bên. Chỉ thấy có VC trao đất. C̣n bên kia (Trung Cộng) không thấy có trao một vật ǵ cho VC, như tiền bạc, hay một vật ǵ khác có giá trị tương đương. Nếu có người nêu ra câu hỏi là VC trao đất cho TC để đổi lại được ủng hộ để tiếp tục năm giữ quyền hành, th́ cũng là đền bù lại. Lư luận này không không được chấp nhận về pháp lư v́ lẽ:
     

Do vậy, việc chuyển nhượng ấy là vô hiệu, và các lănh đạo Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm h́nh sự về hành vi này.




TUYÊN CÁO của Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ
về việc Đảng Cộng Sản Việt nam thực hiện việc
nhượng đất cho Trung Cộng qua Hiệp ước 1999.
 

Ngày 27 tháng 12 năm 2001, Việt cộng (VC) tổ chức lễ trọng thể đặt Mốc biên giới tại thị trấn Móng Cái. Đây là Mốc đầu tiên trong số 1,500 cái sẽ được đặt trên một khoảng cách là 1,350 cây số dọc theo biên giới Việt Hoa.

Cùng một lúc,Trung cộng (TC) cũng tổ chức một lễ tượng tự tại thị trấn Đông Hưng sát ngay Móng Cái.

Việc đặt Mốc này là thi hành Hiệp Ước Phân Định Biên Giới trên đất liền mà TC và VC kư vào ngày 30 tháng 12 năm 1999. Quốc Hội VC đă phê chuẩn Hiệp Ước vào tháng 6 năm 2000. Dù đă phê chuẩn Hiệp ước ấy, Đảng cộng sản Việt nam (ĐCS) vẫn không công bố nội dung Hiệp ước cho công chúng biết. Chúng coi Hiệp ước như một bí mật quốc gia. Người ta chỉ được biết mơ hồ rằng hai bên đă giải quyết được 70 địa diểm tranh chấp. Có lẽ ĐCS ám chỉ đến các ngọn đồi và các địa điểm chiến lược nằm sâu trong nội địa Việt nam mà Trung cộng chiếm của Việt nam trong thời gian xảy ra tranh chấp từ tháng 2 năm 1979. Các địa điểm này nằm trong 6 tỉnh biên giới là Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai và Lai Châu. Lúc đó quân TC đă tiến sâu vào tới 40 cây số, tàn phá nhiều cơ cở của Việt nam. Sau 17 ngày xâm lăng, TC tuyên bố rằng đă dạy xong một bài học cho VC, rồi rút quân về. Thực tế, quân TC c̣n chiếm đóng các cao địa ấy, và từ đó dùng các phương tiện quân sự để đe doạ VC, nhằm cầm chân 600,000 quân VC tại mặt trận này. Đến 1987, mức độ áp lực cuả TC giảm xuống nhiều, nhưng TC vẫn c̣n tiếp tục chiếm đóng quân tại các vùng ấy.

Dù sau khi hai bên kư Hiệp ước tái lập bang giao vào 1991, lính bên pḥng TC đóng tại các nơi này vẫn sử dụng vơ lực đuổi nông dân Việtnam đi nơi khác, có khi đốt nhà cửa của họ để chiếm đất cho nông dân TC sang lập nghiệp.

Không một ai được biết có bao nhiêu đất đă lọt vào tay TC và ở những nơi nàỏ Trong số khu vực đă được giải quyết như ĐCS tiết lộ, TC đă trả lại cho Việtnam những nơi nào, như thế nào, bao giờ, diện tích là bao nhiệu, và ai là ngừi tiếp nhận?

Mới đây có tin tức tiết lộ cho biết số đất VC nhượng cho TC là 789 cây số vuông.

Hiệp ước Phân Định Biên Giới trên đất liền đực thai nghén tại Trung Hoa từ 1991 với sự cam kết của Tổng bí thư (TBT) Đảng CSVN Đỗ Mười. Rồi TBT Lê khả Phiêu cũng tại Trung Hoa hứa thúc đẩy việc kư kết và Hiệp ước được kư vào tháng năm 1999. Cuối cùng, đầu tháng 12, 01 vừa qua cũng tại Bắc Kinh như 2 TBT tiền nhiệm, TBT Nông đức Mạnh xác nhận trong Thông Cáo Chung thực hiện ngay công tác cắm Mốc biên giớị Đây là bước cuối cùng trong tiến tŕnh chuyển nhượng phần lănh thổ đó cho TC.

Việc cắm Mốc vội vă này là để hợp thức hoá biên giới mới ấy trong một âm mưu chuyển nhượng đất đai của quốc dân Việt nam.

Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ trong các tuyên cáo ngày 29 tháng 4 năm 1995 và ngày 18 tháng 12 năm 2000 đă xác nhận chủ quyền của Việt nam trên đất liền cũng như trên mặt biển; tố cáo ĐCSVN chuyển nhượng bất hợp pháp các phần đất ấy của dân tộc Việt nam; và qui trách nhiệm cho ĐCS làm công việc phi pháp này.

Một lẫn nữa, Ủy Ban tuyên bố Hiệp ước ấy và biên giới mới đang được thực hiện bằng cách cắm Mốc là vô giá trị v́ lẽ:

  1. Đất đai của Việt nam thuộc quyền sở hữu của quốc dân Việt nam. Chỉ có quốc dân Việt nam mới có quyền quyết định về mọi chuyển nhượng.
     
  2. ĐCSVN đă lạm dụng quyền hành làm việc này, và sẽ phải chịu trách nhiệạm h́nh sự về hành vi ấy.
     
  3. Đối với Trung Cộng, đây là việc làm giữa hai Đảng CS, không có liên hệ ǵ với quốc dân Việt nam. Đảng CSVN chiếm quyền và cai trị bằng bạo lực, không phải là đại diên cho nhân dân Việt nam. Hiệp ước 1999 và việc thi hành Hiệp ước như trên v́ thế hoàn ṭan vô giá trị Quốc dân Việt nam dành quyền sử dụng mọi phương pháp cần thiết để bảo vệ tài sản của tiền nhân để lại.

Làm tại California ngày 18 tháng 1 năm 2002

Đại diện: GS Nguyễn văn Canh