Warszawa,
điểm hẹn cuối cùng.
10 giờ
tối, co ro trong cái lạnh mùa thu ở nhà ga Warszawa, chúng
tôi đợi chị VH ra đón, nh́n ngôi giáo đường
chong đèn rực rỡ và đoàn xe lũ lượt tôi
tưởng ḿnh c̣n đang ở đâu đó trong một
góc Paris, cái ấn tượng Ba Lan là một nước
nghèo nàn lạc hậu biến dần theo từng km
đường dài từ Berlin dẫn đến thủ
đô Warszawa. Trên đường đi, chúng tôi gặp
rất nhiều trạm xăng, cứ cách khoảng 5, 10 km
là có một cây xăng, xa lộ khá tốt, tuy cũng
phải trả tiền cước phí như bên Pháp,
dọc theo những con đường làng là những cánh
đồng củ cải đường bát ngát và
những hàng táo nặng trỉu những trái, tất
cả gợi lên một cảm giác yên b́nh, mộc
mạc của đồng quê. Vào đến ranh giới
Warszawa, thủ phủ của Ba Lan, tôi ngạc nhiên khi nh́n
thấy sự phồn thịnh của thủ đô Ba Lan,
thật khác với những ǵ tôi nghe và tưởng tượng
về thành phố này. Rất tiếc, bận họp hành
nên tôi chưa có th́ giờ thăm viếng thành phố.
Những hiểu biết của tôi về Warszawa chỉ
giới hạn ở ngôi giáo đường, nhà ga và con
đường dẫn đến khách sạn. Thôi th́,
Warszawa, hẹn lại một dịp khác nhé !
Đến khách sạn, sau phần chào hỏi, chúng tôi
được chia pḥng và sau đó là phần thông tin
ngắn gọn của anh Nguyễn Thanh Trang và anh Trần
Ngọc Thành về cuộc gặp gở buổi chiều
hôm đó với ông Bộ Trưởng, chánh văn pḥng
phủ Thủ Tướng Adam Lipinski. Rất nhanh, mọi
người từ giả nhau và trở về pḥng trong cái
ẩm ướt của đêm tháng mười.
Ngày đâu tiên của hội nghị là ngày thứ
bảy 28 tháng 10, chúng tôi có mặt lúc 8 giờ sáng ở
toà nhà Quốc Hội Ba Lan, qua các thủ tục kiểm
tra hộ chiếu và hành lư mang theo, chúng tôi lần lượt
vào pḥng họp. Nội dung chương tŕnh đă
được các anh chị khác viết hoặc tường
tŕnh qua các đài truyền thanh, truyền h́nh, tôi chỉ
muốn nói lên cái nh́n của ḿnh về phương
diện Nhân Bản của những ngày hội nghị.
Theo như chương tŕnh, hội nghị sẽ kéo dài 3
ngày : 28, 29, và 30 tháng 10. Với một số nhân
sự thật ít ỏi mà phải phục vụ cho
một số đông người từ khắp nơi
đổ về, mỗi người một giờ đến
khác nhau, một địa điểm đón khác nhau, ch́u
từng người, thoả măn từng đ̣i hỏi
nhỏ nhặt như trái ớt, nhúm rau, tô phở…. không
phải là một chuyện dễ dàng, nếu không có
một tấm ḷng và một sự kiên nhẫn bền
bỉ th́ khó mà vui vẻ nói cười với từng
ấy những khuôn mặt xa lạ cho đến ngày
cuối cùng. Tất cả những sự cố gắng
của ban Tổ Chức đă được mọi người
nhận thấy và trân trọng, cho nên dù có thể có
những « luộm thuộm » như một
lời nhận xét nào đó th́ chúng ta đều có
thể bỏ qua, bởi v́ trong tất cả những
tổ chức đều không thể tránh được
những thiếu sót, đặt ḿnh vào vị trí của
những người ấy, tôi nghĩ là ḿnh không thể
làm chu toàn được như thế. Vả lại, trên
tất cả những phê phán, trên tất cả những
tị hiềm thường t́nh của đời sống,
chúng ta chỉ tồn tại khi quanh ta trùng trùng anh em,
phủ phủ t́nh người, khi ta được giăng
kín bởi những tấm ḷng yêu người, yêu quê hương
, nơi đó, con người t́m đến nhau, nơi
đó con người gặp nhau để cùng nói lên
một ngôn ngữ và thông cảm nhau, tha thứ những
thiếu sót của nhau để có thể bắt tay cùng
t́m cho quê hương một lời giải đáp.
Người mà tôi chú ư nhất suốt 3 ngày hội
nghị là một người phụ nữ người Ba
Lan mà măi sau này tôi mới biết tên bà ta là Milewska
Nina…. Tóc cắt ngắn, dáng người b́nh thường,
ăn mặc đơn giản, bà ta không có ǵ nổi
bật ngoài một gương mặt lúc nào cũng tươi
cười dể gây thiện cảm. Bà ta đến và
đi rất âm thầm, ít phát biếu, nhưng hầu như
bà ta có mặt trong tất cả những sinh hoạt
của hội nghị, ngay cả buổi tối văn
nghệ bỏ túi do ban Tổ Chức thực hiện
ở Trung Tâm Văn Hóa bà
ta cũng ở lại đến phút chót. Trong suốt 3 ngày
hội nghị, bà ta luôn luôn theo dơi một cách chăm chú.
Trong ngày thứ hai và thứ
ba, mặc dầu không có thông dịch, bà ta vẫn
hiện diện. Vào ngày thứ hai, bà ta xin phép được
chụp h́nh chung với một số phụ nữ có
mặt trong hội trường. Trong những ngày hội
nghị bà ta thu ḿnh lại như con ốc nhỏ, theo dơi
những ǵ xảy ra với tất cả những háo
hức, ṭ ṃ, có đượm chút phần ngưỡng
mộ. Đôi lúc nh́n bà say mê theo dơi một bài phát
biểu, tôi tự hỏi bà ta đang nghĩ ǵ ?? có
lẽ bà ta đang tự đặt ḿnh vào vị trí
của chúng tôi và cảm với chúng tôi nổi đau
của một dân tộc mất Tự Do ? Có lẽ bà
đang nhớ về không khí đấu tranh của
những ngày tháng cũ và muốn chia với chúng tôi
những hào khí năm nào ? Dù không thật sự
biết bà ta nghĩ ǵ, nhưng tôi vẫn cảm thấy
từ bà ta toát ra một thứ t́nh cảm không diễn
tả được, có thể đó là thứ t́nh
giửa những người có chung một niềm đau,
có chung một hướng đi, có chung một điều
chia sẻ. Và đó cũng là một điểm hẹn
để chúng ta cùng đến với nhau. Khi hội
nghị kết thúc, mọi người sửa soạn chia
tay ra về, bà ta ngỏ ư muốn lên nói lời cám ơn
và chúc mừng. Tôi bỏ tiếng ồn ào lại sau lưng,
lên phía trên để nh́n bà rơ hơn, vẫn gương
mặt tươi cười, vẫn cặp mắt long
lanh, bà ta nói thật nhanh,
dồn dập như để ngăn nổi xúc động,
sau câu phát biểu đầu tiên, giọng bà nghẹn ngào,
tôi cảm thấy
những giọt nước mắt trong câu nói của bà.
Tuy không hiểu hết nhựng ǵ bà nói nhưng tôi
vẫn nghe được từ giọng nói ấy,
thấy được từ ánh nh́n ấy một sự
cảm phục, môt t́nh thương mến của bà dành
cho người Việt Nam trong công cuộc đ̣i tự do
dân chủ. Một người không cùng màu da, không cùng
tiếng nói vẫn có thể yêu thương chúng ta
được, tại sao chúng ta không thể yêu thương
nhau ? Sau hơn 30 năm, vĩ tuyến 17 đă không c̣n
nhưng người Việt vẫn đôi bờ, ḍng sông
Bến Hải đă được thay thế bằng
đại dương mênh mông, vẫn c̣n những người
Việt lưu vong trên chính quê hương của ḿnh.
Hội Nghị gồm trên 60 người đến từ
3 lục đia khác nhau trên thế giới, có nhiều người
đă từng nghe tên, nhưng chỉ mới gặp nhau
lần đầu, nếu có những khác biệt cũng là
điều tự nhiên. Tuy nhiên, trong suốt những ngày
làm việc tôi nhận thấy một tinh thần cởi
mỡ và đồng thuận, dĩ nhiên không phải là
không có những dị biệt nho nhỏ, nhưng tất
cả những dị biệt ấy đều được
san bằng bởi tinh thần tôn trọng Dân Chủ để
đi đến sự thống nhất với kết
quả cuối cùng là một Ủy Ban được ra
đời với thành phần nhân sự gồm những
người ở khắp nơi trên thế giới. Và tôi
cũng hy vọng rằng Hội Nghị này sẽ không
chỉ là một viên sỏi làm xao động mặt
hồ rồi sẽ ch́m vào quên lăng mà nó sẽ tạo nên
những ṿng tṛn đồng tâm lan ra và truyền đi
khắp mọi nơi.
Những con đường Warszawa được trải vàng
bằng những chiếc lá thu rơi, h́nh như đâu
đó tôi nghe tiếng gió gọi mùa, những cơn mưa
thu bất chợt không đủ làm e ngại khách phương
xa, gian pḥng họp vẫn kín người, vẫn tiếng
nói cười rộn ră giửa những giờ làm
việc. Sau những giờ phút hội họp, phát
biểu, tranh luận, tưởng rằng mọi người
đều mệt nhọc. Nhưng không ! sau những
buổi cơm rất ngon và rất … dư giả do
chị VH phục vụ, mọi người c̣n ở
lại pḥng ăn tán chuyện cho đến khuya, mọi
đề tài : chính trị, văn chương, hài hước
đều được đem ra bàn bạc, xôn xao,
hứng thú, lôi cuốn, và chính trong những buổi
« họp » không chính thức đó, chúng tôi
mới hiểu nhau hơn, mới thấy gần gủi
nhau hơn. Những tiếng cười như ấm hơn,
những cái nh́n như thân mật hơn khi chia tay đi
ngủ, đêm Ba Lan dịu dàng như một lời th́
thầm.
Chỉ là một người được mời đến
tham dự, tôi đóng một vai tṛ thật nhỏ nhoi bên
lề hội nghị, nhưng tôi nh́n thấy được
sự cố gắng của tất cả mọi người,
họ đă làm việc tận lực trong không khí hoà nhă,
thân ái và tôi tin rằng khi họ làm những công việc
đó, trong tâm trí của mỗi người đều hướng
về những người cùng ḍng máu, cùng màu da đang
bị đối xử bất công ngay trên đất nước
của ḿnh mà không nhận được sự giúp đỡ
nào từ chính quyền, tôi không nghĩ rằng họ
bỏ sức lực, tiền bạc ra làm việc với
mục đích « đánh bóng một cá nhân hay đoàn
thể ». Bởi, tôi vẫn c̣n tin tưởng
rằng giửa những hệ lụy của đời
sống, trên thế gian này vẫn c̣n bàng bạc những
t́nh người. Bởi, tôi vẫn c̣n tin tưởng
rằng trên quả địa cầu này vẫn c̣n có
những con người với một tấm ḷng, chính v́
niềm tin ấy mà chúng ta c̣n ngồi nơi đây, hôm
nay, với con đường phía trước và hy
vọng trên vai.
Bên tay tôi vẫn văng vẵng câu trả lời của
anh Trần Ngoc Thành trả lời báo chí sau khi nhận
chức Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Người
Lao Động Việt Nam « Để làm đưọc
công việc này, tôi chỉ có một tấm ḷng ….... »
Tấm ḷng : đó chính là điểm khởi đầu
và cũng là điểm hẹn cuối cùng của
những người con Việt c̣n nặng t́nh với quê
hương đất nước.
7/Nov/2006
Ca Dao