Xét Lại Tiềm
Lực Của Người Quốc Gia và Vai Tṛ Của Công
Nhân Cũng Như Các Nhà Đấu Tranh Cho Dân Chủ
Ở Việt Nam
Phải nh́n nhận rằng vào giữa thập niên 70 và
đầu thập niên 80 là khoảng thời gian cực
thịnh của Cộng Sản Quốc Tế. Sức bành
trướng mau chóng của Cộng Sản trên khắp các
lục địa như một vết dầu loang nhanh làm
thế giới Tây phương, nhất là Mỹ, hết
sức lo ngại.
Ở Á Châu, Việt - Miên - Lào - Afghanistan lần lượt
rơi vào tay Cộng Sản. Các sự kiện bi thảm
liên tiếp xảy ra, như lực
lượng quân sự của Mỹ ở trong vùng - lá
chắn ngăn chận làng sóng đỏ đến
từ phương Bắc- rút ra khỏi Việt Nam, toàn
bộ bán đảo Đông Dương lọt vào tay
Cộng Sản, hạm đội Liên Xô tiến vào
vịnh Cam Ranh... làm cho an ninh cả vùng Đông Nam Á
bị uy hiếp nặng nề.
Ở Phi Châu, mất Ethopia và các nước trong vùng Tây -
Trung Phi bị sức ép quân sự của Nga đè
nặng mỗi ngày; ở Trung Đông, chính quyền thân
Mỹ ở Iran sụp đổ để thay thế
bởi một chế độ Hồi Giáo thân Nga. Cái ṿi
của con bạch tuột Cộng Sản không dừng
lại ở đó. Ngay ở vùng Tây Bán cầu, vùng
được coi là sân sau của Mỹ, cũng bị
Cộng Sản khuấy động: Nicaragua, một nước
sát nách Mỹ cũng bị Cộng Sản chiếm đóng;
Granada, một tiểu quốc ở vùng Nam Mỹ, ngă theo
Cộng Sản và cho phép Nga - Cuba xây dựng các căn
cứ quân sư...
Thế giới Tự Do, đứng đầu là Mỹ,
điêu đứng trước sự lớn mạnh
của Cộng Sản Quốc Tế, điên đầu
nghĩ cách đối phó để vượt thoát ra
khỏi cảnh co cụm của
ḿnh. Trong t́nh cảnh bế tắc, vô kế khả
thi của thế giới Tự Do lúc đó, Công Đoàn
Đoàn Kết Ba Lan ra đời như một cứu tinh
của nhân loại.
Một bộ máy cơ khí
dù hoàn hảo cách mấy nhưng vẫn bị phá
hỏng bằng một đinh ốc nhỏ, nếu đinh
ốc đó rơi vào đúng vị trí bí hiểm, đúng
"tử huyệt" của nó. Và chính Công Đoàn
Đoàn Kết Ba-Lan là đinh ốc nhỏ tuyệt
vời đó.
Được ra đời vào tháng 9 năm 1980, thời
cực thịnh của Cộng Sản, ở nhà máy Ursus
chuyên sản xuất dung cụ nông nghiệp, do một công
nhân trẻ tên là Zbigiew Bujak khởi xướng. Mục tiêu
ban đầu của Công Đoàn là tranh đấu cho
quyền lợi cho công nhân, cải thiện môi trường
lao động...sau đó lan tràn tới xưởng đóng
tàu Lenin và trở thành một phong trào được các
nhà máy, xí nghiệp trên toàn nước Ba-Lan hưởng
ứng mạnh mẽ.
Cái may cho Công Đoàn nói riêng và cho cả thế giới
nói chung là dân tộc Ba-Lan có Đức Thánh Cha John Paul II
. Ngài đă hết sức khuyến khích và
ủng hộ công cuộc đấu tranh của Công
Đoàn. Được quần chúng và Giáo Hội Công Giáo
ủng hộ tích cực (hơn 80% người Ba-Lan theo
đạo Công Giáo), phong trào đấu tranh của công nhân
ngày càng lớn mạnh và có tiếng vang trên thế
giới. Nhận thấy đây là lối thoát để
gỡ cho thế bí bị co cụm của phe Tự
Do, Mỹ và các nước Tây Phương vội vàng
nhảy vào ủng hộ Công Đoàn một cách nhiệt
t́nh, như một h́nh thức counter-attack lại việc bành
trướng của khối Cộng Sản.
Thấy được mối nguy cho khối Cộng
Sản, và nh́n được ảnh hưởng to
lớn cũng như vai tṛ vô cùng quan trọng của
Đức Thánh Cha trong trong sự lớn mạnh của Công
Đoàn, điện Cẩm Linh một mặt ra lịnh cho
chính quyền Warsaw đàn áp, mặt khác tổ chức ám
sát Đức Giáo Hoàng ở công trường Thánh Peter vào
năm 1981. Lệnh thiết quân luật được ban
hành, ông Lech Welesa và toàn bộ giới lănh đạo Công
Đoàn bị bắt giam, công nhân các nhà máy - xí
nghiệp bị đàn áp rất dă man. Nhưng trước
quyết tâm, ư chí đấu tranh mănh liệt, không chùn bước
của người dân Ba-Lan, của công nhân và
do sự áp lực nặng nề về ngoại giao,
về kinh tế của quốc tế, nhà cầm quyền
Ba-Lan phải đành nhượng bô..Thế là sau gần
10 năm, bắt đầu từ yêu sách đ̣i quyền
lợi cho công nhân của Công Đoàn, đất nước
Ba-Lan hoàn toàn thoát khỏi ách thống trị tàn bạo
của Cộng Sản. Và đây cũng là điểm
khởi đầu cho cuộc Cách Mạng Nhung làm lật
đổ toàn bộ hệ thống Cộng Sản ở
Đông Âu, và ngay cả thành tŕ Xă Hội Chủ Nghĩa
ở Liên Xộ.
Từ một thế bị động, co cụm, vụng
về chống trả những đ̣n tấn công rất dũng
mănh của khối Cộng Sản trên khắp các lục
địa, nhưng nhờ sự ra đời của Công
Đoàn mà Mỹ và các nước phương Tây đă
tung ra một đ̣n trí mạng hầu như dứt điểm
sinh mạng của khối Cộng Sản trên thế
giới. V́ vậy, ngày nay nhân loại đều mang ơn
Công Đoàn Đoàn Kết Ba-Lan và Đức Thánh Cha
vậy.
Đặc điểm là vào thời đó khuynh hướng
đấu tranh vũ trang để lật đổ các
chế độ Cộng Sản trên thế giới
được sử dụng như một phương pháp
duy nhất: Mỹ viện trợ quân sự cho kháng
chiến quân ở Ethopia, ở Afghanistan, cho nhóm Contra ở
Nicaragua, cho liên quân kháng chiến ở Campuchia...Thế nhưng
đánh bại cả khối Cộng Sản ở Đông
Âu, ở Liên Xô không tốn một giọt máu, một viên
đạn nào cả, nếu có chăng là vài viên đạn
AK sử dụng trong việc hành quyết hai vợ
chồng lănh tụ Nicolae Ceausescu ở Romania mà thôi.
Công Cuộc Đấu
Tranh Của Người Quốc Gia Sau 1975
Vào thời điểm mà
khuynh hướng dùng đấu tranh vũ trang để
lật đổ các chế độ Cộng Sản trên
thế giới được Mỹ cổ vơ, th́ sau ngày
mất nước 30-4-1975, cũng được một
số Mặt Trận, Liên Minh, Lực Lượng, đảng
chính trị của người Việt trong và ngoài nước
áp dụng. Ở hải ngoại, nỗi cộm nhất là
các lực lượng của ông Vơ Đại Tôn,
của ông Lê Quốc Túy và MTQGTNVN của cố Đề
Đốc Hoàng Cơ Minh.
Ông Vơ Đại Tôn, một đảng viên cao cấp
của Đại Việt Quốc Dân Đảng, là người
đầu tiên ở hải ngoại tổ chức
đưa người về kết
hợp với các nhóm kháng chiến trong quốc nội
để lập chiến khu, nhưng rủi cho ông là phái
đoàn bị bắt khi chỉ c̣n cách biên giới Lào-Việt
chưa đầy một cây số. Con chim đầu đàn
bị bắt, bị cầm tù nên lực lượng
của ông Tôn coi như tan ră; nhóm thứ hai là của ông
Lê Quốc Túy. Lực lượng của ông Túy khá
mạnh, có tổ chức qui mô, kết nạp được
một số cán bộ cấp tỉnh ủy của
Cộng Sản tham gia, nhưng vẫn bị t́nh báo
Việt Cộng khám phá. Kết qủa là cái chết oanh
liệt của ông Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân...và
sau khi ông Túy bị đầu độc chết ở Pháp
th́ lực lượng coi như tan hàng.
Nhóm thứ ba là MTQGTNVN của Đề Đốc Hoàng Cơ
Minh. MT của ông Hoàng Cơ Minh có tầm cở, có nhân
sự và phương tiện tài chánh dồi dào, v́, ngay
từ đầu, nhờ giỏi tuyên truyền đánh vào
tâm lư của khối người Việt tị nạn
đang tả tơi vừa đến Mỹ, đáp
ứng được ḷng khát khao giải phóng quê hương,
nên có được sự ủng hộ nhiệt t́nh
ở khắp nơi. Nhưng sau chuyện lủng củng,
rạn nứt trong hàng ngũ lănh đạo, và nhất là
sau mấy lần thất bại của các chiến
dịch Đông Tiến cũng như cái chết của
Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, nên nội lực không
c̣n mạnh như lúc đầu. Bây giờ, v́ xu hướng
thời đại không c̣n thích hợp với chủ chương
dùng đấu tranh vũ trang để lật đổ
Cộng Sản nữa, một số cán bộ lănh đạo
cốt cán qua hoạt động hẳn bên Việt Tân.
Ngay cả Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu
Châu vẫn bị Cộng Sản Việt Nam xem thường,
họ nói thẳng trên báo rằng đó chỉ là
"một tờ giấy lộn; Âu Châu chỉ là
con cọp giấy...", th́ những tuyên cáo, kiến
nghị của chúng ta làm rung rinh chế độ ở Hà
Nội được sao ?
Tuyến đầu cho trận đánh giành Tự Do- Dân Chủ là ở trong nước, và nhân sự đứng ra nhận lănh trách nhiệm phải là người ở quốc nội. Họ là những ai ? Ngay thời điểm bây giờ chúng ta có thể trả lời họ là những nhà đấu tranh cho Dân Chủ mà tên tuổi cũng như thành tích đă được cả thế giới biết đến.
Có thể Cộng Sản
đă hay sẽ cài người của họ vào Phong Trào
Dân Chủ để thực hiện một số mục
tiêu nhất định nào đó. Nhưng cứ thấy vài
nhân vật "phản tỉnh" lúc ḥa lúc chiến
với CSVN rồi cho rằng tất cả những nhà
đấu tranh cho Dân Chủ trong nước đều là
"đối lập cuội, chống đảng theo
lệnh đảng" để bỏ rơi họ theo
kiểu "sống chết mặc bay", th́ khó làm cho
Phong Trào lớn mạnh được. Cảnh giác là
một điều không thể thiếu trong đấu
tranh, nhưng qúa đa nghi th́ không thể cộng tác
được với ai và bỏ qua nhiều cơ hội
trong việc rút ngắn tiến tŕnh đấu tranh.
Cứ cho rằng tất cả các nhà đấu tranh trong
nước đều là "cuội" cả đi, th́
chuyện "đấu tranh cuội" của họ cũng
rất hữu ích cho công cuộc đấu tranh chung.
Từ trong ruột gan của chế độ, họ lên
án, tố cáo một cách cay nghiệt, chính xác về cái
xấu -ác - dă man- lạc hậu của Cộng Sản và
kêu gọi đảng CSVN phải rút lui, trả lại cho
người dân cái quyền tự do chọn lấy người
lănh đạo quốc gia, qua một cuốc bầu cử
tự do với sự tham gia của nhiều đảng,
nhiều đoàn thể có nhiều khuynh hướng chính
trị khác nhau. Những lời tố cáo sang sảng
của họ làm nhức nhối đầu óc đám người
lănh đạo ở Hà Nội, đến tai đám đảng
viên cấp thấp, đến với 82 triệu người
trong nước và đến với cả thế giới
mỗi ngày. Những ǵ họ đấu tranh, đ̣i
hỏi ở đảng CSVN đều phù hợp với
mục tiêu của chúng ta; họ lại tố cáo giùm cho
chúng ta trước quốc dân, quốc tế
về việc thiếu Tự Do - Dân Chủ, đàn
áp tôn giáo, và sự thối nát
của bạo quyền Hà Nội, th́ tại sao chúng
ta không nhiệt t́nh ủng hộ họ ? Nếu người
Tiệp mà nghi ngờ giới trí thức phản kháng
thời thập niên 80 th́ họ sẽ không có tổng
thống Havel, và nước Tiệp chưa chắc sớm
có được Tự Do-Dân Chủ như bây giờ.
Dù đấu tranh thật hay "cuội" cũng
được, cứ theo thuyết "miêu luận"
của Đặng Tiểu B́nh mà luận, miễn sao
lời nói và hành động của các nhà đấu
tranh do Dân Chủ ở quốc nội làm nguy hại đến
vai tṛ lănh đạo của đảng CSVN và làm lợi
cho công cuộc đấu tranh đ̣i Tự Do-Dân Chủ
ở Việt Nam là tốt rồi.
Vai Tṛ Của Công Nhân
Việt Nam
Cộng sản Việt Nam áp dụng triệt để tà thuyết giai cấp đấu tranh để phá đi khối đoàn kết dân tộc và gây ra sự thù hận giữa các tầng lớp trong xă hội nhằm mục đích nắm lấy quyền lực và giành lấy quyền độc tôn cai trị đất nước. Một khi các giai cấp trong xă hội bị san bằng và mọi người trở thành vô sản, họ tự phong cho triều đ́nh mới của ḿnh là chính quyền của người vô sản, là giai cấp tiên phong đại diện cho giới lao động.
Nay, những người
"đại diện giai cấp vô sản “ đó
trở thành những nhà Đại Tư Bản Đỏ
nhờ ăn hối lộ, ăn cắp của công, bán
đất cho ngoại bang...quay lưng lại để
cấu kết với giới tư bản nước ngoài
bóc lột những người mà họ là "đại
diện". Bị cướp đất để bán cho
các công ty nước ngoài, bị bóc lột sức lao
động trong một môi trường làm việc qúa
khắc nghiệt với đồng lương chết
đói, giới công-nông Việt Nam ngày nay đồng
loạt đứng lên đấu tranh đ̣i lại
quyền lợi cho ḿnh, chống lại ngững người "đại diện " của ho..
Việc đấu tranh cho quyền lợi của giới công
nhân hiện nay ở Việt Nam chỉ là hậu qủa
tấc yếu do từ sự bóc lột sức lao động
qúa mức và bị miệt thị bởi giới "tư
bản đang giẫy chết" với sự cộng tác
đắc lực của giới tư bản đỏ
ở Việt Nam.
Nếu so sánh về hoàn cảnh, thời gian của phong trào
đấu tranh của công nhân Ba-Lan vào đầu thập
niên 80, th́ cuộc đấu tranh đ̣i quyền lợi
của công nhân Việt Nam ngày nay gặp nhiều điều
kiện thuận lợi và "an toàn " hơn nhiều.
Thứ nhất, Công Đoàn Đoàn Kết là một phong
trào đấu tranh đ̣i quyền lợi có tổ
chức đầu tiên ra đời trong khối Cộng
Sản, và người dân sống bên kia bức màn
sắc có ủng hộ th́ vẫn trong thái độ dè
dặt v́ c̣n qúa sợ hăi
sau vụ Hồng Quân Liên Xô đàn áp ở Hung-Gia -Lợi
vào năm 1956 và năm 1968, ở Tiệp Khắc.
Thứ hai là Công Đoàn Đoàn Kết ra đời trong
lúc Cộng Sản Quốc Tế ở vào thời cực
thịnh và hung hăng nhất. Được cả
khối Cộng Sản, nhất là Liên Xô, đứng phía
sau xúi giục, ủng hộ th́ ra lệnh thiết quân
luật để dùng lính đàn áp, bỏ tù, thủ tiêu...
là chuyện hết sức b́nh thường và dễ
hiểu.
Cộng Sản Việt Nam bây giờ thiếu hẳn đi
"những điều kiện thuận tiện" như
chính quyền ở Ba-Lan ngày trước: hậu thuẩn
của khối Cộng Sản phía sau không c̣n nữa, lính
- công an chưa chắc sẽ nghe theo lịnh đám chóp bu
ở Hà Nội đàn áp công nhân trong các cuộc đ́nh
công, cái gương của Ceausescu ở Romania, của Erich
Honecker và đám lính gác bắn vào người Đông
Đức ở bức tường Bá Linh vẫn c̣n đó,
dù có cho kẹo họ cũng không dám dùng bạo lực
đối với công nhân. Thêm nữa, với hiện tượng
hoàn cầu hóa ngày nay, thế giới đa cực bây
giờ được thâu hẹp lại như một cái
làng rất nhỏ, nên tin tức về một cuộc
đàn áp đẫm máu sẽ được thông tin cho
cả nước, cả thế giới biết trong ṿng
chỉ vài phút.
Hơn ai hết, đám lănh đạo ở Hà Nội dư biết rằng Chủ Thuyết Cộng Sản mà nhập vào Việt Nam và dùng bạo lực, khủng bố bắt cả nước phải theo chỉ là một thứ hổ lốn đă phá sản hoàn toàn. Và họ cũng dư biết rằng ngày tàn của chế độ Cộng Sản ở Việt Nam chỉ là vấn đề của thời gian thôi. Biết hết linh nhưng họ phải tiếp tục tụng niệm chỉ v́ muốn tiếp tục duy tŕ quyền lực được ngày nào hay ngày ấy để biển thủ, vơ vét tài sản quốc gia càng nhiều càng tốt trước khi bị đuổi ra khỏi sân khấu chính trị ở Việt Nam. Để con đường rút lui cho bản thân và gia đ́nh với hàng tỉ dollar trong tay được tương đối an toàn, họ không dại ǵ tạo ra một cuộc tổng đàn áp hay chịu trách nhiệm về một cuộc đổ máu lớn.
Có người cho rằng đám CSVN bây giờ là đệ tử ruột của Tàu Cộng và sẳn sàng áp dụng chính sách của đàn anh ở Thiên An Môn. Chưa hẳn như vậy. Cuộc đàn áp ở Thiên An Môn xảy ra vào tháng 6 năm 1989, trong lúc hệ thống Cộng Sản Quốc Tế vẫn c̣n y nguyên và đoàn kết; chưa có cuộc Cách Mạng Nhung ở Đông Âu, chưa có "diễn tiến ḥa b́nh. Các nhà phân tích thời cuộc sau nầy đều đồng ư với nhau một điểm là: nếu cuộc biểu t́nh của sinh viên ở Bắc Kinh dời lại một năm, nghĩa là vào tháng 6-1990, lúc các nước CS Đông Âu bắt đầu sụp đổ, th́ khả năng Đặng Tiểu B́nh và đám lănh đạo ở Trung Nam Hải ra lệnh quân đội đàn áp rất mong manh. Chính v́ vậy người viết mới cho rằng hoàn cảnh và điều kiện đấu tranh của công nhân Việt Nam ngày nay "an toàn, thuận lợi" hơn nhiều so với công nhân Ba-Lan vào đầu thập niên 80.
Một đám đông
thiếu tổ chức th́ chỉ là một khối
quần chúng ô hợp.Cái mà công nhân Việt Nam ngày nay
thiếu là một lực lượng có tổ chức
để làm sao cho các
cuộc đ́nh công được kết hợp nhịp
nhàng trở thành tổng đ́nh công đồng bộ trên
toàn quốc. Nếu nay công nhân nhà máy ở tỉnh này,
mai xí nghiệp ở thành phố kia tự ư đ́nh công
th́ bị nhà cầm
quyền CSVN đè bẹp dễ dàng. Phải tổng đ́nh
công toàn diện; công nhân phải chiếm lấy nhà máy,
xí nghiệp, như công nhân Ba-Lan chiếm xưởng
đóng tàu Lê-Nin th́ Cộng Sản sẽ bó tay, hết
đường tiến thoái.
Muốn làm được như vậy th́ phải thành
lập một Công Đoàn có ban lănh đạo, như Công
Đoàn Đoàn Kết ở Ba-Lan lúc trước.
Chúng
ta, các đoàn thể đấu tranh, các đảng chính
trị của người Việt ở hải ngoại,
tiềm lực bị phân tán mỏng v́ bất đồng
nhiều chuyện, và dĩ nhiên không thể dùng súng đạn
lật đổ chế độ Cộng Sản Hà
Nội được. Mà về trong nước dùng báo chí,
radio, TV và các phương tiện truyền thông khác để
tố cáo, lên án chế độ hay kêu gọi tổng
xuống đường, tổng nổi dậy cũng không
xong. Ngoài việc vận động dư luận thế
giới, vận động các quốc gia Tây phương
gây áp lực từ ngoại giao đến kinh tế để
buộc chế độ Hà Nội thay đổi chính sách,
tôn trọng nhân quyền, không đàn áp tôn giáo...chúng ta
trước mắt phải xem các nhà đấu tranh cho Dân
Chủ và phong trào công nhân đấu tranh là một
cứu cánh cho sự bế tắc trong công cuộc đấu
tranh đ̣i Tự Do- Dân Chủ cho 82 triệu đồng bào
ở quốc nội.
Tại sao chúng ta - các đoàn thể đấu tranh, các
đảng chính trị - không thể lợi dụng cơ
may nầy, v́ quyền lợi chung mà bỏ qua tất
cả những dị biệt, ngồi lại với nhau
để tạo nên một sức mạnh tổng hợp
nhằm ủng hộ các nhà đấu tranh cho Dân Chủ
và giới công nhân ở Việt Nam?
Lật lại những trang sử vàng cho chúng ta thấy
rằng gịng giống Việt tộc luôn luôn kết
chặt thành một khối khi tổ quốc bị lâm
nguy v́ nạn ngoại xâm: 2 lần đánh Tống, 3
lần đáng quân Nguyên, 10 năm kháng chiến chống
giặc Minh, đánh quân Thanh, đánh Pháp...Chúng ta
phải coi người Cộng Sản ở Việt Nam là
một nhóm tay sai đắc lực phục vụ cho
quyền lợi của ngoại bang. Từ nhăn quan đó,
chúng ta mới có tinh thần đoàn kết
và quyết tâm của tổ tiên ngày trước
mỗi khi đất nước gặp nguy biến. Mà
thật vậy. CSVN mang một chủ thuyết ngoại lai
nay đă phá sản vào Việt Nam để gây bao nhiêu
tang tóc, tàn phá từ kinh tế, văn hóa, xă hội,
đạo đức đến học thuật, đến
việc dâng đất - dâng biển cho ngoại bang. Đối
với loại người nầy chúng ta có quyền coi
họ không phải là người Việt Nam.
Được như thế th́ công cuộc vận động
ở hải ngoại sẽ đạt được
hiệu qủa cao và những nhà đấu tranh cũng như
giới công nhân trong nước sẽ lên tinh thần
nhiều hơn. Một khi lực lượng trong nước
và ở hải ngoại phát động một cuộc
đấu tranh toàn diện, ăn khớp và nhịp nhàng
trong hành động, th́ sức mạnh của đại
khối dân tộc mới được phát huy tối
đa.
“Trong quan hệ quốc
tế, không một quốc gia nào sẳn sàng hy sinh
quyền lợi của nước ḿnh để đi giúp
một nước khác chỉ v́ đơn thuần thi hành
một chủ nghĩa hay một chính sách cao thượng.
Mà nước nầy giúp nước kia chỉ được
đặt trên nền tảng mưu cầu quyền
lợi cho quốc gia của họ mà thôi”. Trong t́nh
trạng đối đầu mỗi ngày một căng
thẳng giữa Tàu và Mỹ hiện nay, một nước
Việt Nam không nằm trong ṿng ảnh hưởng hay trong
qũy đạo của Tàu lại phù hợp với
quyền lợi và chiến lược lâu dài của
Mỹ cũng như các nước tây phương. V́
vậy, chúng ta cần xây
con đường dẫn đến sự thay đổi
chính quyền tay sai của Trung Cộng ở Việt Nam. Làm
được như thế, chúng ta sẽ nhận
được sự đồng thuận của những
quốc gia yêu chuộng tự do trên thế giới,
giống như họ đă từng giúp đỡ Công
Đoàn Đoàn Kết Ba Lan vậy.
Mong lắm thay.
Trương Việt Hoàng